người đàn ông nhìn tôi bằng đôi mắt của Quasimodo
ánh mắt anh ta nói yêu tôi. tôi tuyệt vọng thấy mình trần trụi, trong nỗi cô đơn này.
tôi biếm trích mình nơi quê hương, những vết nứt bãi bồi nơi thân thể tôi mềm mại
một phần tư giây thủy triều dâng trong tim, lấp đầy những hố tuyệt vọng.
người đàn ông chờ tôi như chín năm trước chờ tôi nơi góc tối
trên tay anh bản thảo bốc cháy
khi tôi đã chết, tôi thấy mình hôn anh. những cơn hôn thập tử nhất sinh.
trong đám ma tôi. anh đốt dòng mực trắng, từ kẽ mắt chảy ra một âu yếm.
không ai có thể giết tôi được, tôi tự vệ bằng từ
tôi cắt tóc mình chôn dưới cổng thành, chôn thật sâu một hoang tưởng tử tế một trùng trùng yêu thương một đẹp – dị – biệt
tôi kỳ quái thê lương chân đạp tung chật hẹp
tôi thở bằng ngôn ngữ khác, tôi xới hành trình khác, tôi mặc một thế giới khác, tôi cầm tay những người lạ mặt
đám ma tôi quan tài chất đầy sách, thân thể tôi liệm bằng chữ, chữ cười buôn buốt: mi sẽ cô đơn cho đến chết, chúng ta đi theo mi dù mi muốn hay không.
người đàn ông kia đứng sau những người đàn ông
họ khóc tôi bằng một trang giấy trắng.
(Tặng NQK, người yêu sách)
Tôi phủ rèm che bụi cho những giá sách như
đeo mạng che mặt cho người yêu để
chỉ tôi nhìn thấy em yêu kiều và
vĩnh viễn trong trắng nhưng
tôi biết không bao giờ che đậy được
vết thương của chúng mình.
(tôi sinh ra từ nước
ừ trở về với nước
tôi một đời ăn chữ
nay tôi nhả ra tim)
Vỉa hè những cơn gió nhố nhăng
Anh uống no nê bụi bặm
Anh chạm cốc cùng một gốc cây oán giận
đêm nay nó sẽ nở tim hoa
Anh muốn bỏ xa anh bỏ xa em bỏ xa
Anh đi tìm những quảng trường những chuyến bay những vùng ảo vọng qua những thế kỷ cay đắng
Em chăn bạc mệnh trên cánh đồng số phận
Mùa xương máu anh
Anh chịu đựng những tháng ngày bạch tuộc
tình yêu chúng ta nhai và nuốt
Loạt miệng người há những hố bom
Nhưng hôm nay anh sẽ lựa chọn
Anh chọn làm một vết thương mù
Một âm câm trong mối tình từ điển
Em vĩnh viễn không tra anh cứu anh được
Anh ngạo nghễ làm một cái cây không ai có thể bứng, không uốn éo gió và không cần mát xa bằng nước
Ngày mỗi ngày đâm trổ một nhành sao
Em, em vẫn còn khóc trên những trang giấy trắng?
thôi vai anh đây, em hãy dựa vào
dù linh hồn anh như ngói vỡ như bức tường loét lở
vẫn còn một góc riêng cho em ngồi thở
sau một nghìn cây số buồn đau.
(Xem vui cũng chỉ được vài trống canh)
Trong đêm một bóng người tàn tật
Ngục đầu vào lòng em
Vỡ tan sự lặng câm đêm
Choàng dậy những ký hiệu ám ảnh
Con bệnh thần kinh ca hát
Bài hát rong của vua Oedipus
Ta vẫn nhìn thấy những bàn tay độc ác
Khoét sâu vào nỗi đau
Đôi mắt nhân loại khát ánh sáng
Lời nói
Nào có khác gì những mụ phù thủy trong bi kịch Macbeth?
Giả dối và quỷ quyệt
Người lương thiện cô độc
Mang chúng chôn xuống đất
Mà gió đời tham vọng vẫn lật lên
Hồn ma ngôn ngữ thở than
Máu rơi đầy trên trang viết mỗi đêm
Cả loài người đang nhìn anh
Những số phận như dấu hỏi móc vào tim
Anh dựng cuộc đời lên bệ văn chương
Hàn lâm và dân gian xâu thành chuỗi
m-ắ-t
Xích số phận anh vào nghệ thuật
Anh chết bên dưới tượng đài của mình
Loài người bất hạnh đi qua ngắm nhìn
và hỏi nhau rằng:
“Sao có kẻ vứt rác ra đường trong thời đại văn minh?”
Thơ ca, chỉ là một màn giễu nhại của thân phận.