Articles by Nguyễn Thị Thúy Hạnh
chùm thơ Nguyễn Thúy Hạnh
Lời nói
Nào có khác gì những mụ phù thủy trong bi kịch Macbeth?
Giả dối và quỷ quyệt
Người lương thiện cô độc
Mang chúng chôn xuống đất
Mà gió đời tham vọng vẫn lật lên
Và ngồi một mình * Chiều tàn
Những cơn sóng đẩy tôi vào vách đá
Tôi treo lên cây những xương máu của mình
Người ta đâm tôi bằng những lời nanh vuốt
Và dồn tôi vào điểm chết cuối cùng
Chớm một giọt kinh
Khi giấc ngủ là một tờ giấy nháp
Bôi và xóa kèm nhèm
Chữ nghĩa thánh hiền đã chết
Ta khoác lên vai một mục ruỗng
Mỹ dạ ngâm ♦ Cánh diều tình
Những bàn tay tự tử trong gió
những cánh hoa đội mồ để múa
tôi ngắm đêm
mưa như sóng mênh mông
Mùa xa vẫy gọi ♦ Nhạc tranh ♦ Nhan sắc
Những miền đất vẫy gọi
Anh hát trên con đường cát bụi
Tôi ngắm nhìn cái chết của mình
Rất trắng
Gương mặt em
Anh không biết
Em là ai trong những mỹ nhân cố đô che mặt
Khi em đọc cho anh nghe
Những câu thơ viết bằng tiếng nước mình
Đêm, hoa hồng và chiến tranh
Ý nghĩ như cánh bướm đêm
Múa dậy trong đầu tôi
Rắc phấn hương lên vùng tối tăm
Tôi nhắm mắt
Đêm viết ở Bắc Kinh
Anh gối đầu trên những câu thơ tiền nhân
Đêm mơ thấy Nguyễn Trãi bị chặt đầu
Và Nguyễn Du già nua vớt bóng nàng Kiều
Anh mơ thấy em mỏng mảnh bước vào
Khuôn mặt như mảnh trăng vỡ
Giải thoát tuyệt đối ♦ Bức thư gửi…
Người ta bán thân thể đàn bà
để mua tờ hôn thú
trên diễn đàn
sắc sảo tình dục, nghệ thuật và phụ nữ
những câu thơ che mặt
Thương em Hà Nội nắng ♦ Phòng trống đêm ba mươi
Gương mặt em như căn phòng
Anh mở vào trong trắng
Anh lao đao trên thuyền em đôi mắt Ấn
Rơi một vài lệ kinh.
Gác nhỏ ♦ Bài thơ về tuổi thanh xuân
Vết máu khô trên tấm thảm mục nát
Căn phòng nhỏ
Chứa đầy ánh mắt
Của những đêm tôi ngóng tìm người con trai tôi yêu
Mặt nạ ♦ Trong nỗi đau rùng rợn
Là ai đó hoàn toàn mỗi sáng. Rồi đêm
lại khóc cho cái phần thật nhất
Những cơn mơ không thấy khuôn mặt mình
chỉ thấy khuôn mặt kẻ khác trồi lên

New Comments