Articles by Vũ Uyên
Chuyện chữ 1
Gã nhà thơ đóng cửa phòng loay hoay
Làm thế nào ráp nối các chữ
Mà không phải bằng sự tẻ nhạt của những kí tự chết
Không phải bằng sự lạnh lẽo vô hồn, lê thê…
chùm thơ Vũ Uyên
Nghìn năm
Tôi trở thành người chăn dắt những buổi chiều
Mỏi mệt vây quanh linh hồn
Bàn tay đầy tóc
Xổ ra như dòng sông nước mắt
những ý tưởng
Trong đầu tôi một vài ý tưởng
Rời rạc như những xương cá khô
Đâm qua đêm
Màu tối chảy ra như máu tràn vì gai nhọn
Một vài gương mặt khóc
Bưng bít bóng đêm
Gương mặt tôi
Đêm tráo trở lột mặt nạ con người
kẻ quyền uy nằm khóc
Triết gia đi tìm ý nghĩa hiện sinh của sự chết
Nhà thơ nằm mộng xác thân cội cằn
như trẻ thơ
Những người đi buôn bán thời gian cũng chẳng lãi lời gì
Mà vẫn thấy họ kể đủ điều về cuộc sống
Tôi chỉ còn ước mình là đứa trẻ
Đi nhặt nhạnh rất nhiều niềm vui
Giữa bao la cây cỏ nói tiếng người.
Mê tỉnh
Những bản tay bạch tuộc quấn lấy nỗi đau bằng xúc tu
Chúng như một căn bệnh khó gỡ
Sao cứ phải tự đẩy mình xuống vùng tuyệt vọng
Cứ cơm áo bình thường, cứ ngoan ngoãn bình thường
giấc mơ huệ trắng * thơ xước
Xước cả bóng đêm
Hoa tàn hương rã cánh bay đi bằng đôi mắt tối
Đau như hơi thở của người phế tàn
Chỉ thấy run lên theo từng làn ánh sáng
Chỉ thấy ngậm từng ngụm, từng ngụm và trôi trong đôi cánh mỏng
Nỗi buồn của Vũ và Balzac
Tôi vẫn mơ thấy Balzac hàng đêm
Cúi xuống thân thể cô thợ may Trung Hoa mà khóc
Vớt suối nguồn vào thân thể cô
Ai đó khóc cho sự thanh tẩy và rửa trôi
Cô ấy sẽ khác
Chỉ Balzac ở mãi nơi này
Cho sự tù đày ảm đạm
giữa sự sống và cái chết
Từ một cơ mưa lũ, khoảng sáng lóe lên rạch ngang bầu trời. Những sinh vật trong góc tối sinh sôi. Ta có thể chết như thế không. Một sợi tầm gai chẳng hạn. Một mảnh đứt gãy của kỉ nguyên chẳng hạn. Một hạt đen vùi lấp chẳng hạn. Nhưng khi mưa tràn xuống. Chỉ còn nhận ra một điều, phải sống. Phải sống phải không?
Tự sự loạn trí
Bài ca đã thả cho nỗi âm thầm là bài ca trường thiên bất tận của những xót xa đã ngủ vùi trong đêm mê man vùng vẫy, quẫy quần, mân mải không trốn thoát khỏi chính mình. Thì có chạy đi đâu, cũng là vô nghĩa.
Mùa màng cuối cùng
Ngày cuối cùng, tôi muốn nắm tay Maria mà chạy. Chúng tôi sẽ ra nơi đón đầu ngọn gió. Chúng tôi sẽ vượt qua đại dương. Và quên sạch những bài ca ủ dột, mê mải, âu sầu một mùa nắng đã qua
Rỗng
Ta tặng em lời thề
Giá trị bằng cả xô nước thải thời hiện đại
Tất nhiên đó là lãi của nghìn lẻ đêm làm tình hoang dại …
Phiến đoạn
Câu chuyện của những hạt mưa: Chúng tôi từ mặt đất, mơ lên thiên đường và ngã xuống đau đớn. Tất nhiên, người ta vẫn nghĩ chúng tôi êm dịu lắm. Thực ra chúng tôi đã phải trả giá đắt. Cho những giấc mơ. Những thế hệ này và thế hệ khác vẫn viết tiếp về giấc mơ ấy. Đó là vòng luân hồi.

New Comments