Trước sân nhà vương vãi mẩu bánh mì
Tôi bước đi bằng tiếng của loài chim hiền ngại gây tiếng động
Chú chim ngậm một cành khô
Đánh rơi trên phiến lá gầy
Như đánh rơi một vệt chiều đến muộn
Buổi chiều là lúc tôi dắt đứa trẻ đi chơi
Chỉ cho nó về sự sống
Nhưng tôi không biết trò chuyện với cây như nó
Không biết thì thầm: “cây ơi hôm nay mình nghỉ học, vì tất cả các bạn cũng nghỉ học rồi”
Không biết reo lên và nhảy như những chú chim đầy thích thú
Không biết hỏi mặt nước rằng: “nước ơi vì sao bạn xao động đến lạ lùng”
Khi ta đứng im
Hoá ra vạn vật vẫn không ngừng chuyển động trong thế giới của mình
Những bông cúc nhỏ xinh trên con đường dẫn ra mặt bể khe khẽ hát
Bài hát trong trẻo hơn rất nhiều nỗi cô đơn
Bóng cây chìm vào nhau trên lối nhỏ
Kể về những bước chân đi qua vệt còn để lại
Những ngày vui đã ngắn ngủi rồi
Ngày mai tôi sẽ dạy đứa trẻ trồng cây
Tôi sẽ ươm lên một bình minh khe khẽ
Khi tất cả ngơ ngác nhìn
Lá cây, ngọn cỏ và loài chim hiền kể những câu chuyện ngu ngơ
Tôi sẽ quay về mái nhà này
Cùng xem với anh một kênh thời sự tẻ ngắt
Lại than với anh giá thực phẩm lên rồi
Những câu chuyện bên bàn ăn rời rạc, kể về cuộc sống quanh mình với tất cả buồn thương
Đứa trẻ lại ôm chân vòi vĩnh
Thêm một cái kẹo thôi là đủ hạnh phúc rồi
Những người đi buôn bán thời gian cũng chẳng lãi lời gì
Mà vẫn thấy họ kể đủ điều về cuộc sống
Tôi chỉ còn ước mình là đứa trẻ
Đi nhặt nhạnh rất nhiều niềm vui
Giữa bao la cây cỏ nói tiếng người.