Category: Thơ
nói với em một ngày mùa thu
tàn những cuộc vui giả tạo
bao hiền nhân cúi mặt, ngậm ngùi hóa đá!
tìm đâu ra
một nơi nào đó để con người còn phẩm giá
Lưu Hiểu Ba – Bay trong cái chết
Sự độc ác và tàn nhẫn ngoi lên
huy hoàng giống như các kim tự tháp
mà sinh mệnh sụp đổ sâu thẳm
không nghe được chút vọng hưởng
sự tàn sát điêu khắc nên truyền thống của một dân tộc
nỗi buồn sai chính tả – bài tụng tháng cô hồn
hai bàn tay
trong hai bàn tay
hồ nghi còn mất
xương máu cuồng cơn đúng sai
gió bão lộng bốn phía trời mà thiếu hơi để thở
Nghĩ về sự hỗn mang và thơ Việt hải ngoại 40 năm ra mắt
ở đây
là cảnh phải giải thích tại sao người ta quay ngoắt 180 độ
về phía việt nam
mặc dù ở đó tuyền phét lác
Nam ai
đề phòng đánh hôi nên đã rào chắn
nhóm Đạo Tỳ – những kẻ đánh thuê
phóng đòn thù hùng hổ giả vờ hoa mỹ dệt trên phông nhạc
văng vẳng tiếng búa đóng đinh từ trước gõ lên tấm thiên
vỉa hè của Adam-Eva
Không có những vỉa hè để lang thang
cũng không có những chén tàu hủ gừng quảy dạo
nhưng chúng ta vẫn luôn phải canh chừng
gãy chân vỡ sọ bất cứ khi nào
Limousine thồ
sắm chiếc xe bò kiểu mười mấy chỗ ngồi
tôi thồ đủ thứ xà bần trong cuộc sống
ký ức [đương nhiên, như những đụn rơm bỏ hoang ngoài đồng
Bài thơ nhỏ tặng con bò nhỏ ♦ Đêm thu ♦ Đồng bằng
Ông tiều hòn non bộ
Xách rìu bước ra ngoài
Vòng quanh không thấy núi
Chỉ thấy đồng với sông
lời trình ♦ lời rủa sả cung cách
cạ lùm
xuống một khoảnh nông
nhốn nháo rừng chim chóc ôm mặt
dọc. đọc ngang
lũ âm thanh đang trì hoãn
những cái đầu mãi nghĩ về sự trung thành
nhát búa ân huệ luôn kết thúc bằng tiếng vang khô khốc
sau đó là những con mắt mở trừng nhìn sững giấc mơ
màu máu trên vải phất phơ lửng lơ trên đầu
Mùa sơn dầu hoang tưởng ♦ Bản thảo tro bụi ♦ Thị hiện
một ngày không tên và vô tướng
trong cơn mưa riêng tư ở một điện thờ không hình bóng
tôi ngồi chờ đêm mọc cánh
bay qua vòm mái vô vi
Vong khúc
Những nỗi buồn xứ sở
Những khát khao như nhành cây mục nát
Trong khoảng rừng âm u tù hãm
Áo lông ngỗng còn bay
Ở đây, làng im lặng
Ở đây, những tháng năm này không lấy gì làm cảm động hoặc bất ngờ
vì tư tưởng phải đứng im như bình nước lọc.
Ở đây tốc độ phát triển tương đương với vô vàn đào phá
Đà Lạt
“chàng nhảy xuống giếng”
quẩn quanh dốc nhà thờ con gà đứng gáy dưới bầu trời làn sương bật khóc và mây cú rủ
Diana’s Tree
Tôi đã bước ra khỏi bản thân mình đến bình minh
đặt thân thể cùng chiều ánh sáng
cất khúc sầu tẻ của kẻ vào đời
Xứ nước, XXVII ♦ Xứ nước, XIX
Như vị thần khuân đá, tảng đá số phận,
anh rảo bước vỉa hè, trong đêm khuya, để nghe
những tiếng ho hen, để
nghe ra, con người già nua,
10 phút
Con gà trống kêu inh ỏi khoe vừa đẻ được quả trứng
Chẳng hay biết gì giặc đang tập trận ở biển đông ngay trên sân nhà mình
Cô giúp việc nhà tôi treo cái mền lên phơi
Chẳng hay biết người ta treo cờ mừng ngày người ta cướp được chính quyền
cái này gọi là thổ tả hàng xén
hôm kia cô ấy dọn hàng về nơi
tôi hằng dung dưỡng hơi thở và những chữ cái
hôm nay vì ngộp với hơi thở mùi ẩm mốc men chua và nỗi bề bộn xốc
xếch của những chữ cái
Bỏ lại đêm
tôi bỏ lại đêm
những điều chưa nói hết
những điều chưa kể xong
những điều
đêm đã nghe cùng tôi
Sáng nay, ashbery
Lúc bước vào
bầu không khí nóng ẩm cây xăng
57 gã thơ cười cười bảo điệu
nghệ này lắm khi tao chỉ muốn
lên núi, hoa vàng không

New Comments