Category: Thơ
42:6
Thời gian sẽ ngắn lại với tuổi đời
họ bảo, một năm trời
là dai dẳng, đầy kinh nghiệm sống
cho những người chập chững.
vó, bờm
năm 11 tuổi tôi đã bắt đầu bơi mỗi ngày từ bờ biển hướng ra đại dương. mỗi ngày xa hơn dăm mét. mỗi năm xa hơn một lưu lạc. đến khi không còn bơi được nữa…
Bảy chữ, kí, gửi
hình dung về sau tôi- vật tế
khiến thơ cũng làm nên lịch sử
với giấy bút chiếc bàn cái ghế
chữ nghĩa và bất tận bỉ thử
black & white #2
không có gì đáng ngạc nhiên những người da ĐEN mang họ TRẮNG
chỉ là sự biến đổi khí hậu toàn cầu
khi tôi cảm thấy lạnh
nghĩa là tôi đang nóng
Tự khúc mùa Đông
Lý tưởng khai sinh đã đến hồi chung cuộc
ta vội chạy về nhà, trùm chăn run bần bật
và đợi chờ một kết thúc gớm ghê.
Cuối năm cùng bạn
Ngày cuối năm tới gần
Bạn ơi cạn ly. Chiều đã muộn
Có thể sẽ mưa giọt thẳng hay nghiêng
Giọt rượu này sẽ thấm ruột gan.
(th)ân lạnh
chẳng nhớ gì nhiều
chỉ chớp qua một giòng sông
đầu ngọn núi treo đầy hoa & lá
vài gương mặt
Những ngón tay có mắt ♦ Đốt thuốc
nằm dụi mặt xuống thềm gạch
nghe tiếng trùn khoét đất
mơ được bay như khói thuốc
lên cao mãi rồi mất hút
Giáng sinh 17 ♦ Mùa đông 17 ♦ Anh 2n17
Anh yêu em như sự tĩnh lặng của mây
rồi đâm sầm vào em như sự tan rữa của mây
rồi quay lại yêu em
rồi khẳng định chỉ cần yêu em
merry-nô-en & happy-năm mới
với lý lịch trích ngang
của lịch sử na-za-rét-ba-đình
tài xế xe khách cố thể hiện dấu thánh mới
cho một trạm thu phí quốc doanh
nô-en ♦ dừng chân
ngủ thêm chút nữa. ráng. nằm thêm
giao lộ tinh sương mang số ẩn tế
đố biết xe nào quên bật đèn
lội bộ giờ này coi chừng trợt té
Ở Minnesota, đất TTT
Cái gì thì cũng là để xóa đi chút gì
làm sụp đổ điều tưởng là
để xây dựng điều không ngờ, không cả biết
(chỉ biết khi đã đi qua).
Tiền Giáng Sinh
suốt mùa đông cái nắm vặn cửa
có liên quan mật thiết với nhịp mạch tim tôi
đập
đừng ai cắc cớ vặn nắm cửa vào tối 24
Triết học gần ngày Giáng Sinh
gần ngày Giáng Sinh,
đêm nào cũng không ngủ được
rối bời nhiều thứ
nhiều nỗi lo có cớ
cũng như vô cớ
Linh giác trắng 1-3
không mây bay giữa thung gầy của bướm
không còn nhìn thấy con tàu trên ga khói
con người nhấc từng ngôi nhà đi vào hư vô
câu hỏi không còn câu trả lời
nốt run rẩy
gắp ánh sáng bỏ vào lửa
cõi đồng đình tiềm thức xa xưa
lóe lên ánh nhìn một tia mắt ấm áp
cái cầm tay nhám thô
sự va chạm mơ hồ dợn đêm
Sinh mệnh đất nước
Vào mỗi buổi sáng
Chúng tôi uống cà phê vỉa hè và tán dóc
Về thời tiết, việc làm, nỗi oan khuất . . .
Có một thứ tuyệt nhiên không bao giờ chạm đến
mạt vận
nhìn về đâu đó
trên nhiều mảnh đất mang tên rất đẹp
(chẳng hạn Việt Nam)
để thấy con người vẫn còn hành hạ con người
tội ở chỗ riết rồi
cựu thù nhắc
quật cường độc lập việt nam xưa
mũ cối xanh ngơ ngác
dép râu lạc đường nhờ cậy
Dẫn Độ & 6 bài thơ khác
Trời vênh đất nổi. Sương ngang trán.
Ánh nến lòng ta cũng chập chờn
Một cành hoa trắng trong tim vẫn
Dẫn độ ta về một mùi thơm.
Những tựa sách xếp theo thứ tự ngẫu nhiên / Haphazardly Ordered Titles
Trên một chiếc kệ, đóng dấu
Australia Poetry, tôi tìm ra một đôi gáy sách quen thuộc
nằm, hơi xuôi về một phía khuất,
trong một bài thơ từ những nhan đề.
Chúng mình bốn người
… Vậy, bây giờ tôi đã từ bỏ tất cả –
màu mỡ và tất cả những phước lành từ đất.
Linh hộ ở “nơi này” – cái tâm
hồn ở đây – là một gốc cây cũ
với mùa đông nhưng không phải là thơ
tôi tự cắt cái bìu yêu quý của mình treo trên thập ác đóng đinh
tụng khúc tình độ kinh
đau điếng bảy con quỷ ẩn náu trong tim
người đàn bà trèo lên đỉnh khói sương hai mắt đứng tròng
khúc rời
một ngọn núi không còn chân đứng
ngã vào cái bóng của chính mình
trong vũng lầy
của sự kiêu ngạo trơ trẽn
Bài mờn quới bác về phó hội ♦ củ. các thứ ♦ nằm bệnh tơ tưởng
Mờn bác đã được th(o)ả th(u)ê
Mấy thằng ba trợn (hết) dám phê văn mền
Cái giường cái chiếu rộng thênh
Tri ơn đất tổ lềnh bềnh máu xương
thoát
đừng nói với tôi các anh đã thoát khỏi nạn mù chữ của kẻ cầm cờ đỏ
không hiểu tại sao lương tri quý vị [muôn đời] khờ khạo trước cái bóng chàm bàm nô dịch
một cách nhìn riêng kiệt sức
giọt đỏ lăn vòng trên khuôn mặt chữ nô dịch
bầy đàn văn chương trí trá rú cười hoan lạc
lưu vong mặt trời đờ đẫn
như một loài sâu mù tương lai mơ hoa
Làm nên bài thơ
nàng đứng tựa sát vào cạnh bàn
giơ tay có thể chạm mặt tôi
ôi cha
tuyền mùi quá vãng cũ kĩ

New Comments