Category: Thơ
Một năm sau vụ án ♦ Nơi tôi chôn con mèo của tôi
Khi tôi đặt con mèo nằm xuống cái hố
Tôi đã đặt nó quay về phía hồ
Dáng nằm ngay ngắn yên tĩnh mãi mãi kể từ phút đó
Trước mặt tôi luôn luôn có hình ảnh của cái hồ rộng
Đêm mất ngủ
ly cà phê starbucks lành lạnh
vòng xoay của chiếc muỗng
hiện ra lắm chân dung quay cuồng
ngọt của đường, nóng của nước
trại xuyên á ♦ sinh kế ♦ tưởng thiệt ♦ đốt vàng mã
người ta đã phát hiện
một trại heo đã tiêm thuốc an thần
cho mấy ngàn con heo
mà chẳng phát hiện
nhớ nội!
ông tổ nhà tôi khá học thức
ai đến nhà
căn nhà rộng thênh thang (ông đều rót cho cốc trà!)
đấy là khoảng thời gian tôi còn ở cùng cô vợ thứ
Bốn bài thơ
Họ đang múa may và đưa sách ra chờ tôi ký tên. Tôi nói, Đây là những giờ tôi chưa từng sống, những vòng tròn chưa bao giờ đóng lại vì anh đã khoét trống trong mắt tôi.
Dưới vành môi
Dưới vành môi là cánh chim nâng bầu trời
để đôi tay hái những con sóng ròng ròng treo trong bóng tối
của con đường dẫn vào hư vô tìm những hạt ngôn ngữ
hội tế bần văn chương hiện thực xhcn [theo vndcch-wikipedia]
hội tế bần văn chương hiện thực xhcn là trung tâm bảo trợ văn học xã hội
là một căn nhà như nhà tình thương
là một khu như khu văn hóa
là một trại như trại phục hồi
[tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều]
tôi đã đem mưa xuống vào buổi chiều
khi mây đã ngừng trôi và mưa không rơi
tôi nghe những tiếng ì ầm của sóng vỗ
tôi nghe tiếng người âu yếm không tình yêu
Thư viện mùa đông
Mỗi khi viết trong thư viện
tôi thường chọn ngồi nhìn ra hướng ga Lyon Part Dieu
tự hỏi nếu có bom nổ phía đằng kia
phù chú mùa xuân
mùa hở hang. nhìn
con mắt ngọ đăm chiêu
những tàng cây chúi nhủi. đất
kẻ nách bồng mọc lá đùm
hầm hố trên không
sau mậu thân lũ ma sống túm tụm bàn cãi về hiệu lệnh
đứa nào cầm chịch giết hết chôn hết
mày mày mày thằng này
không phải tao tao không có mặt
Tấm Hình Năm 1968
Bố tôi đang làm gì
những ngày Tết Mậu Thân?
Có lẽ chỉ là chiếc xe suzuki màu đen hết xăng
kẹt lại giữa đường.
Bóng bàn ♦ Thị hiện
Tôi đã từng sờ vào mặt bàn đá ấy thật lâu
Ngón tay đè lên sợi dây căng nảy
Và tôi từng nhặt được quả bóng rơi
Chỉ nhẹ như vỏ trứng
Tiếng kêu chiếc đồng hồ ♦ Cuộc chia ly
Đừng cho lũ mòng biển ăn bánh mì
Bạn phải mất bốn năm
Để nhìn đôi mắt chúng: đôi mắt của tự do
Đôi tay bạn: đôi tay của quá khứ
Đường dây của nắng
Người có mặt trong một ngày đông đủ
ta bắn đạn đi về hướng mặt trời
rơi thành nắng trên hàng dây thép cũ
rào quanh ta một nỗi ngậm ngùi
thư cho em gái
phật tam tạng chết nằm
phật tề thiên chết nhảy
phật huy cận chết mơ
phật thúy kiều chết ngửa
Việt Nam đây, đất nước đâu?
Việt Nam đấy, đất nước đâu?
Đông A hào khí người sau có còn…
Việt Nam đây, đất nước đâu?
Sài Gòn lục tỉnh xưa rồi, Sơn Nam…
đêm trắng đi chơi muộn về ♦ mùa lãng mạn
những giờ la cà sum vầy bù khú
tụ họp sẻ chia luận đàm bình chọn tử thủ
đỏ xanh Cộng hòa Dân chủ
đường mòn Hồ Chí Minh ĐMHCM
Đàn ông trang điểm ♦ Đàn ông lú lẫn
Ra đàng xịt tóc chút keo
là mơ ai đó còn yêu dấu mình
Đàn bà trang điểm thiệt tình
Đàn ông trang điểm dối mình còn sung
Bên bờ em
Tôi theo đường chim bay
vượt bờ Bến Hải
tìm đến em trong những góc phố
ẩm mốc mùi chuyên chính
dịch vong
vang vọng mãi đàng xa tích lũy một trận huyền hồ ếch nhái
uềnh oàng giao lộ
đi trong mùa cú tợp sương mưa
những con đường làng giao thoa màu đất nhẵn nhụi
đánh tiếng khi ý nghĩ vẩn đục ♦ chẳng là gì khi đen một cõi
thành phố trầm mặc chảy tràn giọng nói người quen thuộc đen đúa mùi mưa
nào hay đâu não trạng nhú ra những chiếc răng nhọn cắn sâu vào bầu trời ảo giác
Một ký ức buồn ♦ Trong căn phòng trọ tám người ♦ Trước chuyến đi xa
trên vai túi hành lý ngủ mê
cố thoát ra khỏi vong bản tuổi mười sáu
bóng tối mềm như con rắn đỏ
cuộn mình cuối con đường
Đêm trắng và con ngựa đen
quái vật thời đại
sinh ra quá nhiều, quá nhanh
cộng thêm những con ma của ký ức
dẫy dụa trong thịnh nộ

New Comments