Category: Thơ
cho ngày. và những ngón tay
đọc và viết luôn
cho tiếng ngáp của thị trấn
cho từng tiếng ho
của những cây cầu quá luống tuổi
Điều bảo ban của tuổi
Thời gian nhổ chiếc răng đau vất ra ngoài cuộc
tôi linh cảm điều bảo ban của tuổi
thất thơ mất bóng lui về
Sáu/Tám. Gần hết tháng 9
anh đi năm ấy tiền phương
yên ổn. lũ cô hồn đương vẫy vùng
nơi nơi. khuya giăng dây mùng
Hung tàn
Mới 5 tuổi đã bị bà nội, mấy mụ hàng xóm, gã đàn ông chuyên nghề cắt mồng đốc dạo đè banh háng chị kiếm tìm hột thịt – kintir – để cắt khoét, đâm nát, khâu vá. Đớn đau ngất người. Lúc đó, ai che chở chị? Allah đang ở đâu?
Đêm ngủ với nỗi ♦ Huyễn tưởng
Đêm ngủ với nỗi buồn
Ngày đẻ ra niềm vui đất sét
Một hôm tình người đứt ngang động mạch
về gom rong rêu phủ xuống bờ tư tưởng
Tiếng hát đen
Những quả bom sát thủ
Những người anh em lầm lẫn điên cuồng
Những đứa trẻ khóc bên xác mẹ, bò lê trong máu
Kêu gọi côn đồ hãy rửa tay bằng nước mắt.
Mùa đông… ♦ Nằm nghe… ♦ Sau tất cả…
Mùa đông còn lại gì nào
cô đơn và trơ trọi
bên một quả đồi nhỏ
con đường xa lạ
Bài Hò Trung
hôm tôi ra huế
đã hết loạn lạc- nhưng
nhìn trên cầu trắng quá
hỏi người chơi nhã nhạc cuối cùng
cảnh trí
thơ là màu trắng
đến từ quảng trường bị tấn công
một đống nhàu nát trên mặt đất và la hét
trong tiếng gầm xấu xa của chiếc xe tăng
cái bóng giằng xé của nó trở thành một biểu tượng
Mã Phố
Ở Bà Quẹo – Sài Gòn. Góc phố cũ
Một chiếc xe ngựa. Một con ngựa già. Một người xà ích
Quán cà-phê nhỏ.
Cơ duyên
Một con ếch nhỏ đi lạc vào hồ cá kiểng
Nga bỏ nhỏ vào tai tôi: Hãy lắng nghe cú nhảy
xa vạn dặm
Từ Kyoto đến Sài Gòn
Elegy
Bầu trời ngày quang kẻ nào đứng đúng hẹn bữa chân trời
cuộc đi vòng xô đẩy sóng tấp dạt
bọt nước dấp trắng tự trồi nổi
Đợi người làm vườn
lũ quạ đen bên kia nóc giáo đường
rỉa những mảnh vụn tháng ngày
sót trên đôi cánh
một mùa hè nữa sắp tàn lụi
Cánh đồng tuổi nhỏ ♦ Cúp điện
Anh chạy miết trên cánh đồng tuổi nhỏ
Đuổi chuồn chuồn, châu chấu buổi chiều quê
Đêm nằm mộng còn nghe con nghé ngọ
Gọi tên anh tóc trắng hãy quay về
Thơ buồn cho mùa Thu
tách cà phê mở trừng mắt
như một vùng âm đạo ẩm ướt
anh muốn ngủ sâu trong bóng tối đó
những người khuất mặt lang thang chập chùng
Đinh Cường
những chuyến tàu vẫn xanh chạy về Burke
muốn nhìn trăng rừng Natickwood trên những đọt phong
người ngồi trước canvas chơi màu đen yên bình
Gửi cho ai đó trong hành tinh mới
Em mang trái tim cũ của mình
chờ dọn vào hành tinh mới
không ai biết nơi này có bao lâu
nhưng loài người ngỡ là mình sẽ tới
Tâm khúc cho một nhà văn
khi tôi nghĩ đến anh. và viết
võ hoàng
mường tượng thấy
người đứng trên đồi lau
Tiệc tùng vô nghĩa ♦ Khát vọng hòa bình
Tiệc tùng vô nghĩa tôi chán rồi
Những người muốn làm thầy khi say rượu.
Những bông hoa nhựa thích đăng đàn.
Những lời ca vội thoát ra từ túi rỗng
đối thoại với đom đóm ♦ dòng sông và người họa sĩ
Bỗng bật xanh ngọn đèn
những đường bay vô định
tìm chi đom đóm ơi
tìm cái không mà có tìm cái có mà không
Tình Ca Thu
vực các nhà làm xiếc văn học dậy
mặc cho họ đồ tuyền xanh
kêu họ hãy ngậm các bài thơ xanh
Một vài nghĩ & ngợi về em sáu/tám,
Ném rào rào.hạt thóc
Đêm nghe rêu lả
Cúi xuống.bóng ôm hình loang loáng
Ngợp!
đêm ở… ♦ năm năm bụi mù
là đêm đặc quánh thiên đường
có tôi ngã quỵ như tuồng trai tơ
thời gian mê điếng sững sờ

New Comments