đó là thế giới?
tiếng gầm rú của đống đổ nát
nuốt buổi bình minh
một người nào đó ngủ một mình trên băng ghế công viên trống
không có gì ở phía bên kia giấc ngủ
ngoại trừ con chó và bóng tối
không có tiếng nói khác
không có linh hồn khác
đôi môi bị khâu đóng
như thể mỗi âm tiết có vị máu
người đàn ông bên ngôi nhà trống rỗng
ngửi thấy mùi chết trong đám mây buồn ngủ
. . .
một lời nói dối
mỏng và dễ gãy như lưỡi dao cạo
nhấp nháy trên màn hình
dưới vòi nước cứu hỏa
trẻ em chơi nín thở
trong áo mưa và giầy ống
những con cá heo màu xám
le ra cái lưỡi thạch cao dày
điệu nhảy của mụ đàn bà vượt cạn
những con sóng đã chết
những giấc mơ biến thành tro
niềm đam mê rách
. . .
thơ là màu trắng
đến từ quảng trường bị tấn công
một đống nhàu nát trên mặt đất và la hét
trong tiếng gầm xấu xa của chiếc xe tăng
cái bóng giằng xé của nó trở thành một biểu tượng
một khung cảnh vô vọng
như ánh mắt các vị tử đạo
dưới bùn sâu hiu quạnh
mùi của thơ
vỗ béo những con giun đất
. . .
trong cái nôi tảo bẹ tráng lệ
một con lươn phát điện bị mê hoặc
tỏa sáng như đuôi sao chổi
mười hai dặm dưới biển sâu
sự im lặng như chết đuối
trong mái bờm của tơ nhện
một kỵ sĩ trên con ngựa mùa hè
để lộ rễ và các lớp đất phủ
người sẽ lội qua bóng mát của cây bồ đề
mang thai các bờ sông hoa trắng
.