Category: Thơ
Nỏ thần đã mất, sử thần sắp tiêu
Gạt lịch sử khỏi nhà trường
Tivi đã chiếu ngày thường sử chi
Sử Việt ít, chẳng ra gì
Sử Tàu ngồn ngộn kênh này kênh kia
Adieu Phùng Nguyễn
ly rượu vẫn còn ấm trong tay
và những nụ cười trên môi còn đậm hương
làm sao khóc. nước mắt
chỉ là cưỡng điệu một câu hát
Phùng Nguyễn. Khúc vĩnh biệt
Người đàn ông ấy lẽ ra tôi đã gặp
Chiến binh xưa thời chiến tranh qua
Hôm nay lòng mãi còn son sắt
Trên mạng diễn đàn chống lũ quỷ ma.
Con đường
Con đường không phải con đường
Càng không phải cuộc chiếu giường tìm nhau
Con đường không vạt cỏ nhàu
Con đường không cả nhịp cầu lắc lư
Mới thơ
ôi! ước cấp kì đôi cánh mọc
trên lưng- là tôi bay ôm bầu rượu lìa cõi ô trọc
và cô- ở đây
như cái cớ trắng da dài tóc
chớn chở
chẳng ra gì
nùi một nùi dễ sợ: chăn và mền
con cá dưới sông trườn lên bộ
sáng mưa bay đầy lông vũ
Rạng đông
Làm tiết canh hương thơm
Rượu bình minh căng tràn lồng ngực
Em rõ ràng đang vạch mặt tôi
Trong tư thế nằm ngửa
Nửa khuya thức dậy nhớ sinh nhật bạn
Không hiểu sao Nguyễn Đức Sơn
rất thích tuổi cung Con Bò Cạp – Scorpion
sinh vào khoảng nửa tháng 11.
tháng này có nhiều thiên tài sinh ra?
Trên chỗ xưa là khách sạn YMCA
Như một gã chim sẻ màu, sau tràng âm thoát cổ, bạn đưa nguyên đầu ra ngoài trời
hôm nay chuyến tàu nguyên âm tơ tơi rù đuổi
ta thích những bè trầm ngâm ngậm trước khi mặt trời tới với người hè phố
Hai bài thơ cho Paris
Chúng ta khóc một mình lặng lẽ
Mỗi người lắng nghe giữa các bức tường
Lau nước mắt, nấu ăn, giặt giũ, ra đường
Nơi làm việc sáng nay, không người nào nhắc nữa
make love not war
thứ 6 mười ba juda phản chúa
thứ 6 mười ba paris máu ứa
cầu nguyện cho Dư
cầu nguyện cho Paris
Còn mãi màu tang thương
ngày 23/6/1965
của thế kỷ trước
ở nhà hàng nổi Mỹ Cảnh, Sài Gòn
cũng bị đặt mìn
Kiêu binh ca
Đánh đi, cho chúng biết chừa
Đám đòi dân chủ, phản vua phản thầy
Ông già nghệ sĩ đàn dây
Đánh cho gãy một ngón tay, lìa đàn
tin vui ♦ ống ♦ đâu mùa xuân cũ
ống đồng ống cống giống như
thoát hoan dạo nọ hay từ bắc phi
giết người như ngóe đến khi
chui trong cái ống chắc gì yên thân
ngẫu hứng xeo-phì
chẳng phải đen. nỏ phải vàng
rồi thì đỏ rực hun[g] quang dzàn trời
mùa nào chính thị mùa vui
một lần xóm củi qua đời lệ an
Tôi đi tìm tôi giữa thiên đường
giữa thiên đường, tôi thấy bóng tôi
với tấm lưng thân quyến vằn vện mồ hôi
đắm ước mơ
đuối theo đuổi
chứ là gì!
bắt chước lối văn hóa ẩm thực
man rợ
tôi nấu sống những con chữ
túm 24 chữ cái tôi cho vào nồi nước đang đun lửa
Trăm năm Bích Khê
Thơ lạ như thần ưng
Âm thương đau móng sắc
Ta chết ngay tức khắc
Giữa trời Xuân Tượng Trưng
Tinh Huyết bỗng thơm lừng…
Chúng Đập Và Chúng Giết
Đập vỡ một cây đàn
Chúng giết những tiếng đau
Đập gãy ngón dương cầm
Chúng giết mọi cầu nguyện về tương lai
Giấc mơ trên sự thối rữa của lịch sử và nụ cười đá xanh
Như con đường nhỏ mầu cá chết
Y nằm xuống trĩu bóng
Vòm ngực co khép lại
Và không chắc là y còn… biết thở
Nhưng khuôn mặt của y đang bị bằm nát bởi lịch sử tráo trở(…)
Hồ Kawaguchiko ♦ Reeds
Bìa nước đi quanh, đi tới trưa
Núi tới độ tan dần
thành những vùng hơi nước, cắt lửng khỏi rễ
Ngoài biên ải
thử hỏi- một người không
làm ra tiền
như tôi có dám mở mắt nhìn
vợ ngoại tình hay không?
khúc requiem. cho ban mai
người bắt đầu cất lời Thánh ca
để thắp sáng ngày
các thị trấn bắt đầu đếm người chết oan khuất
tôi nghe từng đoàn tàu vút qua
Nhà thơ ♦ Ru không đúng kiểu
Chúng ta được ru chưa bao giờ đúng kiểu
tiếng ru ồn như băng đảng chia đồ
còn cái nôi luôn co giật thì quá chừng xuống cấp.

New Comments