Category: Thơ
Giọt huyền không
đã đến lúc bọn đàn ông xếp thành hàng ánh sáng
đêm tắc mạch thở rừng
kẻ vu vạ phơi thây ngoài đồng trống
cơn sửng sốt cuộn thành rèm
khúc thơ. buổi sáng mùa đông. trời không có nắng
buổi sáng
trời không có nắng
ngồi một mình với tách trà
nhớ như sông
Người tình
Những sinh linh bí ẩn đang tràn ngập đại dương
Ngày mặt trời thổi em bay trên vồng ngũ sắc
Mình lữ hành trên tầng cao vô lượng
Em hút vào môi anh
Yeah! Không còn nhiều thời gian đâu!
tôi quả đã hết cơ may
đánh chén
với một mẻ chữ mới
cùng người làm thơ vừa bị bắt
bạn sẽ không…
bạn sẽ không biết va vào đâu khi đường tầu ngưng lại
toa súc vật. hệ chuyển người
và sự cảnh báo của đường ray tiệm tiến
chút mùa đông ở Sài Gòn giữa tháng chạp
không ai nghĩ rằng Sài Gòn lại có mùa đông
chỉ là những sớm mai của tháng chạp
hơi se
áo khoác mỏng
Bảy mươi. Dư một
Tôi mở mắt. Ngỡ lộn nhào
Một làn mây trắng xôn xao quanh mình
Em và trang phục trắng xinh
Bên tôi và mộng hiện hình hôm nay
những con tàu ra khơi ♦ lòng trắc ẩn
hôm nay ngày vẫn đẹp
cuộc nhậu sắp bắt đầu
nâng ly dô tới bến
ai chết tận đâu đâu!
Chàng là tháng mười hai cho thế giới
Chàng từ trong nhã ca như hoa huệ
chợt nhức nhối bầu trời bết-lê-hem
những hào quang từ chàng làm nhức nhối
mắt con người, không dám ngẩng nhìn xem
Chốn thuộc về, mặt lạ
tưởng như hồi tan tác
tống vong đi
con thuyền trở về ắt lụy
những cơn hiềm tỵ chưa tan
Dị bản hỏi
Cầm tay hỏi nhỏ tuổi vàng
Mi còn nhớ bến sông Hàn chỗ mô?
Trên cầu inh ỏi ô tô
Dưới cầu mấy chiếc ca nô xé chiều
Lạnh lòng
Lạnh lòng mà gió lại đi hoang
Em cứ lùa vào tôi toàn những điều chưa bao giờ kể
Cơn gió cuối cùng tê buốt lang thang
Tôi xin em một vòng tay kiều diễm
điều tưởng tượng đang ngắn lại
tư tưởng là một lưỡi dao nhọn
buốt lạnh và nhanh như tia chớp
ngoạn mục xuyên thủng màn đêm của quỷ
Thiên thu
chúng ta điểm danh mặt trời
song hành cùng những chiếc đồng hồ vội vã
chúng ta giữ cho buồng phổi đầy oxy
sau những đêm dài
Đã tháng Mười Hai
tôi thắt các cột đèn lại
đi
phía đuôi mắt- khuôn mặt- một mùa thu vừa bội thu
tôi lo khủng bố
Một Giờ, Một Ngày
Trong cùng một thời khắc
người con gái vừa cắt đi mái tóc dài 20 năm
một đứa con vừa bơi ra khỏi bụng người tình cũ
bên kia đại dương,
lao
phí làm gì tâm sức
có vẻ như lao hết vào lửa
ống cuộn bông băng dủ dẻ tùn mùn
tóc tước nặng trì. rễ tre
Viết ở tả ngạn sông Cầu
đưa nhau dài quãng đường đê
lòng như rượu
chín dần trong chum vại
chín trong nhau bờ bãi sông hồ
Hương án bên mép nước
hỡi trái tim ai còn biết động đậy?
tang chế từng con thuyền cấp bách cập bờ
mép nước vô hồn hương án
oan nghiệt bốn kiếp ba căn
Huế ngủ
Huế ngủ, sớm hơn những thành phố khác
Sự yên lặng chạy trên mặt đồng hồ màu trắng, dị ứng với từng cú nhích dạ quang
Vô Nghĩa
thân phận thời đại chúng ta
những cặp mắt ngày nhắm đêm mở
chằm chằm nhìn về quá khứ
không cho tương lai thở
Trả lại lịch sử
Hãy trả lịch sử lại chúng tao
Dẫu vinh dẫu nhục dẫu thế nào
Dẫu máu dẫu xương dẫu nội chiến
Dẫu nô dẫu lệ dẫu tự hào
Chiếc Lá Rơi
Chiếc lá vàng không trở về mùa Thu
trong căn nhà không cửa sổ
những cuộc đời đi qua hỏi rằng chiếc lá là ai?
trong ký ức người Việt nào . . .
tôi đi, và một hôm gõ cửa được cổ sơ
tôi đi
và một hôm gõ cửa được cổ sơ
điều tôi nhìn thấy đầu tiên là một con rắn màu đen đang trườn bò về phía trước
thấp cổ tôi
chân đất, miệng bé, kiện mù tăm hơi
tới đó, nhiều. như chưa tới
kêu nài, đứng ngoài chỗ đợi
Những cánh đồng đã không còn
khi hầu hết gương mặt người vẫn cố tựa vào
những cánh cửa thổ cư hy vọng cuối cùng
khi các bản lề níu giữ của chúng đã quá han rỉ
phần gỗ nơi những lỗ bắt vít đã mục
trắng
cầu tiêu công cộng tha từ sibérie
vỡ hương nhài đường phố paris chèm nhẹp phân chó
bọn người bất lương trà trộn
thính thị bầu trời văn minh nhân loại ảo

New Comments