Category: Thơ
thú vui xanh
tôi lật cái lồng bàn ngửa
đinh ninh dưới đó sẽ còn lại một con cá chiên
phần bữa trưa của tôi
nhưng thật kinh hoàng lại là một bàn tay chết xanh
Xin một lần cho nàng Kiều thôi khóc
Xin cúi lạy dòng Tiền Đường mệt mỏi
Sông không đủ khuất lấp
Sóng không đủ chắn che
Trống vắng ♦ Tôi thuộc về… ♦ Người dưng
Bỏ xa
thiêng liêng và thời sự
Bất tử ở đâu?
Hành trang chỉ là trống vắng
Về Bến Tre, viếng nhà Trang Thế Hy
Chái bếp, giàn sử quân tử phớt hồng, dãy lu nước ngọt mát lành
Mảnh trời xanh ngọc bích phủ lên mái nhà lá đơn sơ
Kia rồi ông ẩn mật, cười hiền triết nơi bức sơn dầu Nguyễn Trung đầy bụi nhện
chuyến xe… ♦ ta già… ♦ về ngồi… ♦ chén bún…
gốc giờ đã hơn vòng ôm
vỏ sù sì tựa như hồn của ta
thoáng mà ba mươi năm qua
một buổi chiều ♦ bay lên không trung ♦ kẻ lạ
buổi chiều không phải buổi chiều
chỉ là buổi chiều không phải
buổi chiều
đêm. mơ thấy ngồi đọc thơ với đinh cường
đêm
cánh bướm. màu hổ hoàng
trong ngôi nhà của gió
thấy mình. ngồi bên đinh cường
nửa đêm. cùng chiếc đồng hồ đếm ngược
hai bàn tay chừng như đang bấu chặt vào khoảng không. vậy mà người đàn bà tội nghiệp vẫn nghĩ mình đang bấu chặt vào con tàu. ngọn nến đã được thổi tắt khá lâu chưa chắc có thứ ánh sáng nào kịp thay thế.
Cớ vượt vũ môn
nước đang ập xuống vực, trôn ốc
tinh hoa, sáng tạo
rường cột, công trình
kêu ca cuốn xoáy theo vận nước
Khúc một
tự trói hai tay ra phía sau miệng ngậm một đồng tiền tip
em không hề vươn tay duỗi chân há miệng vẫn lấy gọn ơ
nghệ thuật tình câm
Chùm thơ về những người đàn bà
người đàn bà đến kỳ kinh nguyệt
chậm hơn một tuần
cô ấy ném tất cả những chiếc đĩa trong tủ bếp
xuyên qua cửa sổ
Người đàn ông xa lạ
Trái tim càn khôn vừa hóa lời nguyền sa mạc
Người đàn bà mang nỗi đau
Vắt lên vai
Âm dương dốc xuống bờ trần
blues
chạm mặt vào dây. đàn. điếng hồn
blues nhả chữ xanh trầm tuý mật
giọt đắm mon men mầu rượu cúc
ngả nón. xin một đồng tiền cắc
hôm nay cùng thinh lặng
hãy tự mở cửa tâm hồn mình
không được tắt thở ngày hôm nay
khi phải chào đón niềm tin trở về
từ trầm tích lịch sử mê man trong bóng tối
dụ ngôn 2
chân lạc bờ tưởng tượng
đoá hồng mân côi tháng Mười
vừa tắt
người không là vua của binh đao
Nhớ để lại những xác chuột cho lũ mèo
những khúc hát sẽ lụn nhanh hơn nến
là lúc lũ mục đồng co dúm lại im tiếng
súng bom và những cánh tay lăm lăm dao kề cổ nhân loại nhân danh Thượng Đế
Chùm thơ không đặt tên, không ngày tháng…
nàng mở mắt nhìn thấy bầu trời tối đen
của buổi sáng mùa đông
chả có con chim nào ngang qua ô cửa
mây xám như hàng cây không lá đã rụng về
Bài thơ có thể
Làm gì với tất cả
Đền đài phế tích xa xăm
Bàn ghế ly tách bao thuốc chiếc gạt tàn.
Hắn nhìn quanh cầu cứu vô vọng
Giáng sinh & khúc tưởng nhớ trầm vương
Không bay hết bầu trời úng lụa
Những cơn gió sổng thoát trên đồi
Phấn động xám
Bầy chim tao tác bay nhặt từng cơn mơ thổ
Té ♦ Đuổi ♦ Biên giới
Té bổ ngã chỏng, đất cỏ rơm cũng nhẹ
Rừng thưa tiếng cúc cu rân hoan
Một gã quạ che mặt trời lấp lóa
Van nì nước Ú Óa Ới Nước
Hành trình
Trèo lên các cao điểm
Vượt qua các hành trình
Ra đi, được triệu hồi là một.
Những quy luật bạo tàn

New Comments