1
Đêm nay ta giải phẫu mùa xuân
Không cần gây mê
Nội tạng là những đóa hoa bất tử
Ta thấy khiếm khuyết nếu không gọi tên em
Trong tư thế bận rộn
Làm tiết canh hương thơm
Rượu bình minh căng tràn lồng ngực
Em rõ ràng đang vạch mặt tôi
Trong tư thế nằm ngửa
Những đóm lửa rực rỡ khuôn mặt em
Đốt cháy mùa xuân sót lại
Đang bám víu linh hồn.
2
Lần đầu tiên những con chữ trôi trôi
Những tờ giấy bạc bay bay
Tôi mọc thêm nhiều cánh tay
Lưỡi tôi dài ra như giai điệu
Của mùa xuân tái tạo từ mắt em
Đẻ ra đêm
Đuổi hết những hạt sương ra ngoài rìa thành phố
Như hai cục lửa
Vẽ ra một hình ảnh khôi hài
Về cô bé cụt tay trắng muốt
Được ban phúc bởi một thiên thần
ngộ nghĩnh.
3
Mùa xuân ghép lại
Bằng ngôn ngữ thì thầm của gió
Những vết sẹo như nụ hôn vội vàng
Miên man trên da thịt thơm tho của rượu
Của lửa và những giọt sữa trường sinh
Làm nên đôi tay kết nối một vòng
Khao khát
Cột chặt nỗi cô đơn trong đáy sâu
Của vạc dầu giếng mắt
Tạo nên cội rễ của hạnh phúc cần mẫn
Như sắc hoa trở mình phô diễn
Trên bộ ngực của rạng đông.
.