Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Trọng tội buồn

0 comment ♦ 15.09.2011

 

 

 

Anh thật sự biết mình đi dưới vòm trời xanh
Khi có em bên cạnh
Thật sự anh đang vẽ một đám mây
Trong mắt em
che đậy vết thối trên bàn tay đỏ
Ung nhọt trên đầu lưỡi
Và những con dòi bò trên ngực anh
Thật sự anh tạo ra màu sắc
Để em không buồn khi thấy anh lấy chữ o thay đĩa đệm
Tạo ra thế từ bi
nơi em tin mặt đất luôn có hoa nở trong mồ hôi và máu
Thật sự anh đang vẽ một tấm cửa mây
Vẽ một mình như từng đợi em
Một ngày dài vài thiên kỷ
Anh thật sự biết mình đang sống
trong thế giới của bầy kiến lửa
anh không thể thiếu em
trong cơn mơ không có chiếu
chỉ có chông và nhà hàng
giữa khoảnh khắc những tính toán rô bốt
Anh thật sự biết mình đi dưới vòm trời xanh
Khi có em bên cạnh
Đôi mắt bị che khuất cửa mây
Anh như Adam nhưng đã quẳng đi một trái cấm
Dù biết ngày mai bụi mù
Ánh sáng tạo ra từ một khối trắng ảo
Như người ta nay ăn sống tự do
Em đừng mở cửa mây
đừng giải phẫu mây
đừng thay màu mây nữa
Anh sợ khiếp trọng tội buồn che khuất những thối thân
Trái tim bị một vết cứa còn lại một con sâu
Hồn cứ khóc râm ran rệu rã
Giữa anh và em
Giữa anh và anh
Giữa anh là đám mây
Bay.

08-2011

 

 

 

.

Articles by Bùi Minh Vũ

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)