Em bị chôn vùi trong tâm tưởng
Trôi theo dòng máu
ở cuối nguồn lòng anh
trong thế giới cấm kỵ
lần ta bên nhau
hai giọt sương trong gió
thật khó đoán định
đêm giữa ban ngày?
Những nụ hôn nhạt nhòa mưa ký ức
Mang thai đầu mùa rẫy linh hồn
Bị chôn vùi
Những nhát cuốc thân quen bị bán chác.
Một đêm những ngôi sao va vào nhau trong vốc tay
Ta làm rớt chiếc khăn tay nhỏ như mắt kiến
Trên lối quen làm tình
Lúc em thật lòng cong người một dấu hỏi
Chúng ta sống để làm gì trong thế giới bỏ quên ngày
Bon lừa chen dối được đánh bóng bằng mỡ gà công nghiệp
Đêm loạng choạng
Nghiêng lệch gió
trăng rơi bì bạch
Trên cái đùi cây chưa có dấu tay người.
Em trong lòng tay lạnh Sơn La
Chẳng có tên có tuổi
Như một di tích bỏ quên
Đêm đắp lên em
Gió cũng giành phần hát rời ru thơ nhỏ
Thế giới phẳng lì
Vài ngọn núi san bằng
Em ngao du con búp bê gồng gánh
Ngày vẫy tay
Đêm dang tay
Em nhắm mắt trên cơ thể của bầy nhái.
Từ trên biển mây trắng
Ta hôn em trong hoang sơ
Hai đứa ăn mày nhân thế
phận người phơi trắng mây
mưa lộp độp nghe như tổ tiên khóc
Vì các cháu vô tâm với ông bà
Xé chiếc khăn thời gian phủ lên bàn thờ khấn
Cay xé không gian nơi ta ngỡ ngàng thấy em biến thành tiên nữ
Chẳng ở lại trần gian
Ta đi chiếc đầu trên núi
Hai chân ta móc vào mây bay mây bay.
07-2011
.