thơ Bùi Minh Vũ
Trên ngọn cây mới trồng
có chiếc ví lủng lẳng,
chiếc đĩa bay chở những
vị khách mặc đồ đen,
thiên thạch đen vẫy tay
chào ba lê, nước biển
dâng lên trải thảm đỏ
đón những người cụt tai
mù mắt mưng mủ, ngày
không nắng, những khu đất
mới hình thành, cái vỗ
tay ăn cái bánh, rượu
chảy ra từ cổ họng
những con bò vàng, suốt
mùa tôi đi tìm em
vườn nay không thấy trái.
12-2010
Tóc em bài ca mùa xuân bói
Gió đắm đuối trăng ta thức
nói chi xa vắng bến bờ còm cõi nắng vàng
Ngày rụng ngón tay dài mái đầu sương mặt trời nóng hổi
Chẳng bao giờ chìm trong nước thời gian
Tóc em những ánh trăng thôi thúc
Lưng ta chưa một lần lên giường
Đến một khi ta đen
Tóc em bài ca trong túi môi.
11-2010
.