Articles by Nhật Phong
khúc rời
một ngọn núi không còn chân đứng
ngã vào cái bóng của chính mình
trong vũng lầy
của sự kiêu ngạo trơ trẽn
niềm hy vọng trong bầu trời mê sảng
chiếc bong bóng vỡ tan trong bầu trời mê sảng
mang theo chút hy vọng dịu dàng
đợi gì
ngày vỡ tiếng
thơ tình tháng ba
cám ơn cái chau mày của em không định hình vầng trăng hao khuyết
cho nẻo về gầy guộc
trên những con đường tháng ba
tháng ba hớt hải tầm xuân
Lặng lẽ
Có một góc tự do nhỏ nhoi đang nhảy múa một hình hài
Trong sự lặng lẽ đa cảm
Giọt nước mắt yếu ớt
Sớm giã từ bờ mi khỏa thân
ở cuối con đường
có một thế giới khác với thế giới này
thế giới không có gương soi
không có ảo ảnh
người không có bóng
vật không có bóng
Nhầm lẫn
Có một sự nhầm lẫn ở đâu đó
Khi con mèo hoang động đực nửa đêm kêu gào
Tiếng gió rít hụt hơi qua những mái nhà xám ngoét
Lúc anh ghì riết lấy em
Làm mới
Không cần đặt một viên gạch xếp hàng
Tôi cũng sẽ đến lượt
Có một chỗ chen chân
Trên chuyến tàu định hướng
Hoài niệm
Anh đi dọc một cơn mơ quái dị
Đến câu thơ cũng không còn hiện hữu
Con búp bê vật vã
Rất đời
Đêm
Cắm vào đêm một mũi tên trúng đích
Không chệch một ly
Rót vào đêm một ly đầy đặn
Không tràn một giọt
Đôi lời với Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện về hai bài thơ của Quách Tấn
Trước mắt, tôi xin có một góp ý nhỏ.
Tác giả viết: “Hai bài Đá vọng phu và Đêm thu nghe quạ kêu của Quách Tấn dường như chỉ là dịch từ Hán sang Việt hai bài thơ Vọng phu thạch của Vương Kiến và Ô dạ đề của Lý Bạch.”
E rằng nhận xét này là không thỏa đáng.

New Comments