Category: Thơ
dăm căn bịnh không cần thiết để nhập viện [2]
đẽo, đục một cách kiên trì
cái xã hội mà chúng ta đang ngẩn người trên từng thước tấc lề đường vô cảm
khi những con dân da vàng
đã bị bỏ đói ý thức
từ thời bao cấp.
buổi sáng * và màu bụi
buổi sáng sáo nhồng
thiếu nữ
những cái nguýt lườm
sinh sự chuyến xe buýt thành đô
lờ mờ đầu óc chật hẹp
thèm một chút nắng trong
Nhuận bút một bài thơ
mà em không bước
như đang tập viết
đang tập nâng cốc vang Paris
đừng đi đường Hùng Vương nhiều ổ gà
em sợ đôi dép trắng
không ATM
anh không thương em à
thứ ba ngay sau lễ lao động mỹ
ba giây sau
ánh sáng đỏ trên đầu điện thoại
nhấp nháy
biết nam đang gửi tin nhắn
tôi cột chặt dây giày / sẵn sàng hệt tay
Câu hỏi * Nhật ký của một ngôi đền
Người, tâm trí mở đến vô cùng, thâu nạp
toàn thể vũ trụ thành từng chương mạch lạc
và hướng dẫn con đường cho bao kẻ khác.
Nhưng…!
Có gì trong an lạc
mà chúng ta đi tìm
Trò chơi
Đứa bé kéo lê con diều trên cát. Nhìn ra đường chạm giữa nước và mây, nó thì thầm vào lỗ rốn mặt trời một niềm bí mật, như cách người ta thường trút điều bí mật mình vào cái lỗ, rồi lấp lại bằng đất.
nhiều khi tôi nghĩ mà không nói gì hết
những người không nói được, chỉ nghĩ
những suy nghĩ nằm mãi trong đầu không nói ra được
một hôm nứt rạn như mặt hồ đóng băng
khuôn mặt biến dạng như picasso
những người nói được, mà không nghĩ
thơ Huỳnh Minh Lệ
sân chùa thục nữ giật mình
cành lan rơi trúng thình lình tóc mây
câu thơ xịt chó vô gai
bao người uổng tử gieo đầy tai ương
chỗ ngồi
dưới tán ký ức
khòm lưng nhặt nhạnh từng đoạn gù lưng thồ mảnh đời thoái hóa
chỗ cùn mằn xiêu vẹo
ráng chiều lui cui rờ rẫm từng tấc da mồi lấm bụi
rẻ rúng
tình, có còn ưa. sương khói!
khi người ta vói xô mình ngã ngựa
xô gia tài mẹ. mất hứa
vai thề thất hứa, rơi. mất thở
thử vận
cái mạng (cũng
chẳng nhiều việc để làm!) tuy nhiên
phải khẳng định đã
được cầu chứng (không từ hồ)
cho dẫu ở đâu chăng nữa
ngày em trăm tuổi
Ngày em trăm tuổi ta hồ
văn chương chi sự ô hô tiêu tùng
Những phường những bọn à không
ai còn khao khát ba vòng nữa đâu!
Ngày em trăm tuổi qua cầu
tre reo kệ gió giang đầu thổi khan
Chớm một giọt kinh
Khi giấc ngủ là một tờ giấy nháp
Bôi và xóa kèm nhèm
Chữ nghĩa thánh hiền đã chết
Ta khoác lên vai một mục ruỗng
con sâu * cắt tóc * chờ đợi
Khiến phần thân trên chao đảo gà gật
Vì nhắm mắt
Nên càng khó giữ thăng bằng
Tất cả chỉ kết thúc
Khi người thợ tháo rột khăn choàng, phủi tóc dính trên vai và mang đến chiếc gương lớn
Để nhìn mái tóc từ phía sau
vỡ tiếng mặt trời cười, gồm thâu * mùa hạ đỏ
về thăm. bóng chung dã dượi
trở mình thất thế gượng cười
thời tôi vứt bỏ còn phơi bóng thù
một trời nứt tiếng gồm thâu!
khảy. với cò bợ
không có bài thơ nào được rọc phách
trong cuộc thi vương hậu tảo ngữ
quét chợ mù giời
sự bí ẩn nằm bên trong lá bài tẩy
thạc xỉ mummum thời hậu diện
tỉnh giấc
không cần một ngôi đền rửa tội
không cần những thánh nhân gửi ánh sáng lên nốt nhạc – hạt mầm cô đơn
hiện hữu
Tình yêu mở cánh cửa của ngôi nhà trong tối
đến bên bóng dáng nhỏ đang ngồi
lặng lẽ
ôm vào lòng
Khải thị đêm * cát bụi mãn khai
Sáng nay thấy lũ thạch sùng già cỗi
sám hối sau bức tường mốc thếch
trong ngôi nhà ngói nâu
một chiều vô lộ
giữa gập ghềnh lụa đỏ
bóng râm * Peru * canh chừng * Ocarina
Bạn an lòng chỉnh lớn âm lượng
Trở về với làn hơi của Diego
Trong tiếng Ocarina đắm đuối
Ít ra bạn cũng còn có nhiều nơi
Cho dù thế giới không một phút giây khoan dung bạn
ĐỜI. LUÔN THÊM NHỮNG CON DỐC ĐỨNG.
trong hình nhân một gã gù
tôi cõng đời
thỉnh thoảng khòm lưng quay nhìn lại
hình hài chính mình
vẫn mãi khom
chập choạng trên từng đầu dốc
sao nằm dưới biển * mùa hè ở cữ
chiếc quần sọt màu nước biển
hứng mưa lưng tròng
mùa dưa chín bổ đôi quả dọc
môi háp thạch biền
đừng chắt lưỡi
đêm chờ nung nấu
hàm vôi đen
Rỗng 3 * nhạt nhẽo
Nhắc tôi đi buổi chiều khốn nạn ơi?
Tôi đang thèm mùi thơm
Miếng thịt con chó đang ăn
Tôi đang biểu diễn cho một nhân vật chính
Kìa, thiếu thốn, khó khổ vô cùng
từng điệp khúc khác
người diễn viên
cố thuyết phục tấm gương
rằng nó sẽ diễn hay hơn anh ta
một khi nó ưng thuận
bước ra khỏi tấm gương
cao điểm YX * Một bài thơ cho màu xám
Nơi những bài ca được khâu bằng súng đạn
tiếng nghiến răng của những chiếc xe Tăng lao lên từ buổi sớm.
Tiếng xẻng chôn người, tiếng nín thở chờ xung phong
vài hưởng ứng cùng uy lịch nguyễn hoàng nam
cứ tửng rồi tưng lên quả bóng
cứ xẹp rồi mẹp xuống mu rùa
a. cuộc đời cong sao bẻ quẹo
cái mà đường thẳng lặn về mô

New Comments