Home » Dịch Thuật, Giới thiệu tác giả, Sáng Tác, To Vietnamese, Thơ Email bài này

bilingual–song ngữ

♦ Translated by: 0 comment ♦ 31.07.2023

 


VEN ĐỜI – ON THE EDGE OF LIFE
Cẩm Tâm – Acrylic on canvas

Courtney A. Van vừa tốt nghiệp University of California, Irvine, với văn bằng cử nhân Văn Chương Anh và Sáng Tác. Cô cũng đã hoàn tất hai năm học Việt ngữ thuộc chương trình Ngôn Ngữ & Giao Tiếp Toàn Cầu (Global Languages & Communication) ở đại học này. Hai trong số ba tập thơ cô đã xuất bản là Messy (2018) và Spirals (2023). Courtney minh hoạ cho tập thơ Messy, cũng như xuất bản một cuốn sách tô màu dành cho trẻ em lẫn người lớn với nhan đề Unity, cùng sự cộng tác của thân phụ cô là Cuong T. Van. Qua các minh hoạ đầy nghệ thuật và ngộ nghĩnh về loài vật, thông điệp của cuốn sách này là sự hoà hợp và hoà bình trên thế giới. Tất cả mọi giống loài có nét độc đáo và vẻ đẹp riêng của chúng.

Bài thơ Bilingual được giới thiệu dưới đây nói lên tâm tình của một người trẻ tuổi gốc Việt sinh ra và lớn lên ở Hoa Kỳ, khắc khoải và ray rứt về rào cản ngôn ngữ đối với gia đình và văn hoá nguồn cội. Courtney sử dụng ngôn ngữ bình dị nhưng sâu sắc, với nhiều hình ảnh và ẩn dụ độc đáo. Cách ngắt hơi giữa các câu thơ, cách dùng dấu chấm câu và cách chọn viết hoa hay viết thường các từ ngữ trong bài thơ, tất cả đều đóng góp một cách linh động vào việc lột tả cảm xúc của tác giả.

Dưới đây là Courtney A. Van, in her own words:

Hello! My name is Courtney and I’m a sucker for slice-of-life fiction, cooking at ungodly hours with friends, pretending I’m a plant while soaking in the sun, and holding my cats until they squirm out of my arms. I’m absolutely in love with the way words can hurt and heal my heart and brain- and just the overall concept of turning little nothings into somethings. I’m not certain about a lot of things (like the future) but I’m sure about wanting to spend it (the future) with the best company- of family ‘n friends, while creating any and all kinds of art. 

This poem was initially going to be titled “Imposter Syndrome”- a phrase synonymous to me saying: “I’m Vietnamese”. Though I desperately wish to, I don’t fully understand a lot of the language— so I wanted to encapsulate the experience of feeling disconnected from one’s culture, and the way it affects self perception in terms of identity. However as I thought about the internal struggle of not feeling like I was allowed to claim “Vietnamese” as a part of who I am, I realized it was less about my sense of self and more about my desire to feel better connected to my family, as they’re what makes me who I am. While I still struggle to fully bridge the gaps of understanding them, all negative sentiments melt away at the feeling of home and comfort they bring. 

bilingual

how strong of a hold do roots have to soil when soil is eight-thousand-two-hundred and twenty-nine miles away?

i’m not lost, i am whole
but have you ever wished to understand your comfort?
open up the door of the hallway closet, drag an old step stool over and
try to reach the top shelf for the blanket of your youth
wear memories like armor in the foreign land of Growing Up and visit
grandma’s house: early mornings,
not quite yellow sun rays tiptoeing through green leaves on the trees outside the dining room window,
steaming porridge at the quiet table,
getting lost in the jungle garden that time revealed to be, a garden

i speak two languages, English and Longing
the gaps between me and my parents’ parents are deepened potholes i wish to fill but i do not have enough gravel and rocks to replace a nod and a laugh, the universal pairing to receiving the slight unknown

i wear the blanket.

cold white tiles mirror white fluorescent lights
but the tiles aren’t cold
we wear slippers when the car stops at the dead-end street on Bartlett
so our soles don’t stain with dirt

the tiles aren’t cold because warm voices bounce off them like springs,
the tones and curves of their words fill the air around me like bubbles and
i laugh when they pop and sprinkle the feeling of comfort on my face
the adults are talking i don’t understand
i’m not at home but i feel safe.
clocks tick on as they do and
over a decade of life has spread us out,
i’m far away now and faces give me pause,
voices are new but dejavu ignores the details and i’m
safe again

Courtney A. Van

________________________________________________________

song ngữ

rễ phải bám chặt như thế nào mới đủ thấm đất khi đất cách xa tám ngàn hai trăm hai mươi chín dặm?

tôi đâu có lạc loài, tôi vẫn còn nguyên vẹn
nhưng bạn có từng ước ao thấu hiểu được nỗi an nhiên của mình bao giờ chưa?
hãy mở cánh cửa tủ trong lối đi giữa nhà, kéo một cái ghế cũ kỹ đến và
cố với lấy từ ngăn trên cùng tấm chăn của thời niên thiếu
hãy khoác lấy ký ức như một chiếc áo giáp trong xứ miền xa lạ của Sự Trưởng Thành rồi đến thăm
căn nhà của bà nội: những buổi sáng tinh sương,
các tia nắng vàng yếu ớt rón rén xuyên qua tàng lá xanh trên chòm cây bên ngoài cửa sổ phòng ăn,
tô cháo nóng còn bốc hơi trên mặt bàn thinh lặng
đi lạc vào khu vườn rừng rậm mà thời gian đã cho thấy, chỉ là một khu vườn

tôi nói hai ngôn ngữ, tiếng Anh và Khát Vọng
khoảng cách giữa tôi và cha mẹ của cha mẹ tôi là những cái ổ gà sâu hoắm mà tôi muốn lấp đầy nhưng tôi không có đủ sỏi đá để thay thế một cái gật gù hay một tiếng cười, hai động tác thông thường để đón nhận những điều dường như không thể hiểu

tôi khoác tấm chăn.

những vuông gạch nền màu trắng phản chiếu ánh đèn huỳnh quang
nhưng nền gạch không hề lạnh lẽo
chúng tôi xỏ chân vào dép khi xe dừng lại ở cuối đường Bartlett
để gót chân không lấm đất

nền gạch không lạnh lẽo nhờ những giọng nói ấm áp nảy bật lên như lò-xo,
thanh âm và đường nét của lời nói ngập tràn không gian quanh tôi như những quả bong bóng và
tôi cười vui khi chúng vỡ tan ra và rắc lên mặt tôi cảm giác của an nhiên tự tại
người lớn nói những gì tôi không hiểu
tôi không thoải mái nhưng thấy rất bình an
những cái đồng hồ tiếp tục kêu tích tắc lúc người lớn trò chuyện và
trên một thập niên trong cuộc sống chúng tôi đã tản mát dần ra,
tôi giờ đây đã xa cách và nhiều gương mặt làm tôi ngập ngừng
nhiều giọng nói mới nhưng sự quen thuộc đã giúp phớt lờ đi các chi tiết và tôi
lại thấy bình an

Trần C. Trí chuyển ngữ

 

 

Articles by Courtney A. Van

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)