Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư

Người cô bị điên

14.11.2014

Cơn mưa chẳng cho cô biết về một sự hoài nghi. Cứ ập tới như một sự điên rồ. Mùa thu chẳng đủ mang cảm giác lạnh lẽo để cô nghĩ về điều ấy. Cô chẳng kịp ăn năn điều gì. Thản nhiên với làn tóc rối. Cô nghĩ: chạy nhanh thôi! Cô chẳng đủ thong dong để nhìn lại nỗi buồn.

Xin đừng nói… ♦ Chỉ là dông ♦ Câu chuyện của mấy nhà thơ…

13.11.2014

Xin đừng nói về giấc mơ
nó đang quay trong lò lửa
tôi đang chờ món vịt Bắc Kinh
Xin đừng nói về giấc mơ

Những mảnh rời (61-75)

4.11.2014

Quay vòng trong cái cối xay
chữ nghĩa rụng
còn lại trong khoang bụng
lổn nhổn Tấm và Cám

Những mảnh rời (41-60)

24.10.2014

Muốn khiêu vũ chân trần trong vũng nước của mưa
bật ô lên, mưa sẽ khóc
và mắt ngọc trôi giữa rêu xanh

Buôn làng buồn

23.10.2014

Tôi đã ghé qua một buôn làng đang phiền muộn. Buôn làng này nằm trên rẻo cao của một thị trấn nhỏ. Tất cả gần 100 hộ dân. Điều đặc biệt là họ không mang nỗi buồn theo trong giờ lên rẫy, trong các cuộc hội hè và cả trong giấc ngủ. Chỉ đôi khi có vài đôi mắt trũng sâu không chứa điều gì ở trong đó.

Thời gian và các ngón tay ♦ Khoảnh của chớp mắt

21.10.2014

để dẫn đến một thời gian
để biến thành một mảnh cỏ
quả thật thời gian đang nắm giữ những móng vuốt
bạn đừng nắm chặt

Văn xuôi về cuộc đời

17.10.2014

sao chép những gương mặt từng như đã gặp, từng như đã quen
họ cười và khóc qua từng trang
bài văn xuôi về cuộc đời vốn thế
hẳn nhiên như một chiếc lá vàng tự kể

cuốn tự điển

16.10.2014

Ngày hôm nay nó thò ra một trang, một trang thôi các bạn nhé, nhưng nó nằm chình ình trên một trang facebook. Vậy nên một loáng sau nó lây lan thật nhanh ở mấy chục trang khác. Ồ, mấy trăm, mấy ngàn trang rồi, nó đang dừng lại ở con số bảy triệu bảy trăm ngàn baỷ trăm bảy mươi bảy! Tất thảy thật sự rụng rời.

Lòng Tự Hào–Cái Bình–Bóng Cây Ngô Đồng

10.10.2014

 
 
LÒNG TỰ HÀO
Một ngày, lòng tự hào bị phá sản. Nó tự nguyện ra hầu tòa. Trước đông đảo mọi người, nó nói: “Tất cả cũng lỗi tại tôi, tôi đã quá …

Ngọn gió la đà

8.10.2014

Dấu hiệu miễn phí trong nền văn minh của chúng tôi
là gió
chúng chuyển động liên tục
tôi thấy sự tự do

NHỮNG KẺ BỊ ĐÁNH CẮP GƯƠNG MẶT

3.10.2014

Ở thế giới ấy được họ kể lại trong tỉnh táo khi trả lời với bác sĩ, rằng họ đã gặp rất nhiều người chẳng có đôi mắt, chẳng có tay chân, và gương mặt bị chảy dài xuống cổ. Vì thế nên đó là những gương mặt không hề biết nuối tiếc điều gì bởi họ không có cổ để nuốt vào những điều nuối tiếc ấy mà tiêu hóa.

Những mảnh rời (16-40)

1.10.2014

Câu chuyện buổi sáng
ẩn dụ trong một miếng bánh
ném bạn qua cửa sổ và chạy
muộn giờ làm và nghẹn ứ trên đường

Cái chết của một bài thơ

23.09.2014

Tôi viết một bài thơ lên giữa ban ngày
khi nhìn thấy sĩ diện của những con người cần biện luận
cho hạn sử dụng trên cái nhãn hiệu của mình

MỘNG DU

17.09.2014

Thuyền giấy và bóng đèn? chúng có liên quan gì nhau cơ chứ?. Bóng đèn tỏa sáng và đẩy lùi những suy nghĩ ám ảnh đen tối trong đầu nó. Còn thuyền giấy? Nó đọc xuống trang: ” thuyền giấy có thể đi xuyên và lệch so với quỹ đạo, sẽ mang lại cho bạn cảm giác đi qua các chu kì nước trên bề mặt của cuộc sống. Chiếc thuyền sẽ di chuyển tới viên ngọc màu xanh mà bạn đang ao ước

Những ngày Huế và mưa

15.09.2014

Bong bóng vỡ tung chạm thành nửa mắt bùa
Xỉn mờ gương mặt phố quen hơn nửa
Lạ cả lời nói ngày mưa góa bụa
Nhuộm kí ức kín một màu buồn

Kỷ niệm đã nói dối ♦ Những gương mặt hình tròn

9.09.2014

Kỷ niệm đã nói dối
khéo léo uốn cong lịch sử
những phiên bản nằm
trên trục xoay trái đất

Đưa tang nỗi buồn

4.09.2014

Bước chậm hơn
để kịp nhìn ra phía sau lần cuối
rằng để thấy chuyến đi cần dài hơn
cuộc sống không muốn cam kết tội lỗi với nỗi buồn

Những mảnh rời

28.08.2014

Bạn tôi khản tiếng
ru cuộc đời
còn lại nửa tấm thân ở trên nôi

Diện mạo đêm, tháng tám ♦ Cho một phóng tác ♦ Trò chơi lắp ghép

21.08.2014

Tháng tám viết tuồng về lũ siêu nhân
múa
đường quyền bạc nhược
hể hả cười

Buổi sáng, chảy vệt cafe ♦ Viết trong một đêm rời

14.08.2014

hắn tơ tưởng trong cái vệt cafe đổ xuống
chảy dài tựa như hình hài của cái móng lợn
cái màu da vàng bị nám thui trên lửa
chưa chín tới

Người quen

13.08.2014

Đêm nay nó trở lại. Nó hỏi thăm cô, thì thầm bên tai. Nó ngồi ở đầu giường. Cô nằm đấy và hai cánh tay buông thõng. Những mạch ven đã không còn, chi chít những vết sẹo cũ, có vết đang sưng tấy vì nhiễm trùng.
“Cô đỡ hơn chút nào không?”

Vô đề, khởi trong một ngày hạ cháy ♦ Áo nơm

5.08.2014

Tự do được phép nằm trong cánh cửa
thoả sức tung hê
nó trườn qua những vệt đinh
rướm máu

Chiếc sừng hươu

29.07.2014

– Bạn cần hoàn hảo ư? Mấy chục năm rồi tôi ở đây chẳng ai xem tôi là hoàn hảo cả. Nó sần sùi và cũ mốc. Giá mà tôi được ra ngoài nắng để phơi – nhánh gỗ mục , cái sừng hươu giả cất tiếng. Nó được treo trên bức tường này đã hơn mấy chục năm rồi.

Con chữ thứ 17 của vần quốc ngữ

28.07.2014

có thể bạn run khi chiếc lưỡi uốn hình chiếc móc câu
ra rả tiếng cuốc kêu
trong lùm cỏ
mà bạn nghe nhầm như tiếng bìm bịp ra ràng
cong như chùm râu của đổng trác

Nhớ lại, từ ngày… ♦ Tôi nhìn, từ chiếc bùa…

24.07.2014
dreamcatcher_thumb.jpg

Hôm qua tôi nghe tiếng nhựa đường vấp
hai người kẹt lại
họ không thể bước tiếp
giấc mơ về những con đường xanh dọc hàng cây

Hoa Vông

22.07.2014

Hắn giật mình, sự chứng thực, hắn cần sự hóa giải . Ngày xưa kí ức đã mộng mị quá nhiều. Ngày xưa có lẽ, nhiều người đã hít quá liều thuốc an thần từ cây vông. Họ không còn biết sự hồi hộp và chờ đợi. Họ đang sống giữa cơn mớ của từng ngày, rác rưởi và bệnh hoang tưởng.

Tóc mây

18.07.2014

Hôm ấy, nàng đi tìm cây gai để bện tóc. Nàng thấy từng hạt bạch cầu xóc nhọn chảy qua mang tai.
Năm ấy, nàng tạm biệt mẹ để lên thành phố học đại học. Hành lí có vài bộ áo quần, và mái tóc rất nặng. Nàng quấn quanh nó bằng những mớ gai bọc kín.

Câu chuyện của hắn

17.07.2014

hắn ngồi họa hình
lí tưởng treo trên mặt trăng đỏ
lênh láng trang sách
đôi tay mềm nhũn như con đỉa hút máu

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)