Sân khấu ngàn năm hư vô
cuộc mưu sinh ôm bày biện bức tranh rừng
ghế tam giác vàng thắp khuôn hồn hút dấu chân ai
Còn tiếng thanh âm vọng rung sóng máu.
Chảy đi . . . chảy tiếng yêu xuống hoàng hôn lăn trên núi tím
mưa rơi trắng nhấp dáng hiên mình
Hạt bay mắt em sinh tia chớp lóe
phút giây chảy định kiếp hòa ca
bao tên đường quy vòng nhảy múa
Tôi buồn bỏ phố lên núi lạ
em nằm ngưỡng mộ bàn tay ấm
theo cống rãnh đen ngòm chảy ra sông
Tôi đi về phía Nam
Lòng đất người còn phủ lớp xác thương đau
Thế giới muốn nói gì?
thứ tình yêu mặt hồ xanh
đất nước chiều tà
quá khứ hừng khoảng trầm uất đỏ đen
Đời ơi? Cuộc chạy đua thù hận reo dấy
Vận tốc ánh sáng bất tận miền ra khơi
rớt ở cõi vàng vọt sống
Chiều ngà đây. Tôi biết khóc ào
giữa tiếng gọi quê hương
.