GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Tôi vẫn coi ông là người thày thứ nhất, dù không học ông ngày nào. Không chỉ vì sự nghiệp văn học đồ sộ của ông, vì ông mở đường cho triết học và phê bình Việt Nam vào thời hiện đại, mà còn ở tinh thần tự do, phóng khoáng, chấp nhận những sự lên án, đôi khi hết sức thiển cận và đầy ác ý của đối phương ….
anh không là anh hùng trong mắt em khi trong tay cầm báng súng, dẫu bị ép buộc. sợi dây thần kinh em căng thẳng, những sợi gân dọc theo cổ tay anh căng thẳng. hai ta như con ma ngủ, hãy mở cửa mộ phần của hai ta ra. hãy tựa vào vai nhau, dẫu sống lưng không còn đứng thẳng.
Chuyến xe lửa từ Zutphen đến Winterswijk rất yên tĩnh, chỉ có vài hành khách. Rồi một người đàn ông nữa lên xe, anh ta ngồi ngay đối diện, tôi phải thu chân lại. Tôi đang trên đường đến Bảo Tàng Viện Mondrian, nơi có treo bức vẽ trước nay lúc nào cũng nằm xếp gọn trong ngăn kéo, mãi đến giờ mới được trưng bày.
Tôi nghe văng vẳng bên tai: Thủy Tinh Hóa… Thủy Tinh Hóa… ngăn chặn sự chết…
Con người không cần phải chết hẳn…Cứ cho vào cái bồn này…Thời gian và sự chết sẽ ngưng lại….
Nhà già có bề ngang 5 mét rưỡi, dài 10 mét – diện tích gòn gọn nằm trong một con hẻm đủ rộng cho xe bốn bánh chạy qua chạy lại, kể cả bán tải. …
“… Ôi những đêm,
Những đêm dài
Khóc.
Một mình, lẻ loi…”
[ThanhTâmTuyền / nhạc Cung Tiến]
Lệ Đá Xanh
Mười hai giờ đêm, giữa mất đi của một ngày cũ, đêm vẫn không cần sáng, để đón chào bình minh …
buổi tối ngọc trai sâu
vỏ sò trong biển
và tất cả nơi chốn đã qua
xa vào điểm cuối
nhiều khi thế giới không muốn ngủ
(không bao giờ muốn ngủ?)
tôi thường khi không muốn thức
Từ bao lâu – mình thầm yêu
dáng mong manh – của người em
môi thơm xinh – một đóa xinh
Khi một thi sĩ ra đi, người để lại điều gì? Để lại những câu thơ lộng lẫy, làm giàu cho tiếng Việt.
Khi tôi lắng nghe một bài thơ của Cung Trầm Tưởng, và những lời của ông trong ca khúc phổ thơ, tôi nhìn thấy tác giả, người trẻ tuổi những năm sáu mươi đi giữa châu Âu nhớ về đất nước mình.
Xưa nay tôi luôn có vấn đề mường tượng cõi âm ty. Những ngọn lửa lưu huỳnh phụt lên từ những vòm hang âm u không gợi lên nỗi sợ hãi hiện sinh nơi tôi. Có lẽ ấy là do tôi lớn lên ở Minnesota…
Anh không triết lý, chất giọng của anh là của những tâm sự riêng tư. Đời sống là kết hợp nhiều chuỗi khoảnh khắc, tốt và xấu, hy vọng và thất vọng, hơn là một đường vạch đơn điệu từ quá khứ đến tương lai. Vì vậy mỗi giây phút có thể mang một nội dung cực lớn, vượt ngoài chính nó.
Năm xưa, ngày đầu tiên bước chân vào lính, tại Trung Tâm II Tuyển Mộ Nhập Ngũ, tôi được nhận quân trang quân dụng, cùng với tấm thẻ bài làm bằng một loại sắt không rỉ sét, trên đó tên của tôi với số quân và loại máu được in bằng máy giập, ép. Cúc đưa tấm thẻ bài của tôi cho thợ khắc chữ ở Sài Gòn thêm tên của Cúc vào.
khi ông lên giọng hứa hẹn make america great again
dường như ông đang ngầm đánh bóng vai trò cứu tinh của mình
qua nhiệm kỳ tổng thống của ông chúng ta thấy gì?
ngày nóng bức tìm chút gì che thân
vỏn vẹn năm ba câu chữ
thốt ra sau ái ân hừng hực
lùm cỏ và bông hoa hứng nắng
giống như bộ phận của cơ thể đàn bà
từ tiền giang đi nữa ra vịnh thái lan
anh vẫn cho đi tới
đi nữa
tất sẽ gặp
Khi nghe còi hụ, hầu như tất cả mọi tiệm buôn, hàng quán quanh chợ đều đóng cửa để ăn cơm và nghỉ trưa, mãi cho đến gần hai giờ mọi sinh hoạt mới trở lại bình thường. Cái lối sống chịu ảnh hưởng của Pháp sâu đậm như vậy, hình như chỉ có ở Đà Lạt.
Thoang thoảng mùi mồ hôi hòa trong mùi dầu nóng làm người đàn ông hứng tình. Chợt một cơn ho nổ bung cái lồng ngực người đàn bà. Cơn thèm muốn trong người đàn ông tắt ngúm như ngọn đèn đứt bóng. Anh nghiêng đầu, úp mặt xuống gối, tránh cơn ho của vợ. Tiếng gào và tiếng những thanh giường cót két cọ vào nhau lơi dần rồi chìm hẳn vào cái im vắng của đêm. Người đàn ông buông lơi hai cánh tay.
Mỗi chiều tôi thường đi bộ. Khi trèo lên, trèo xuống một con dốc, tôi đều gặp một người đàn ông cũng đang đi bộ.
Tôi trèo lên dốc, ông ta xuống dốc. Khi tôi …
Tôi đi khắp ba ngàn thế giới
Không thấy Phật
Một đêm dưới gốc cây bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng, tôi thấy một con sâu
thỉnh thoảng có vài con bướm bay lượn lờ biết chi là điều lich sự
chúng muốn vãi phân xuống đầu mấy thằng già bạc tóc mất ý thức về cơn bão sẽ hiện hình
Ngày 18-24 tháng 9 năm nay được chỉ định là Tuần Lễ Sách Bị Cấm tại Mỹ.
Khó có thể tưởng tượng tại Mỹ, một nước tự do có thể nói là hàng đầu với một nền dân chủ lâu đời nhất thế giới mặc dù hiện đang bị đe doạ trầm trọng, hiện vẫn đang diễn ra cảnh sách bị cấm.
Kỳ 2
Chúng tôi uống ngà ngà. Rượu bắt đầu ngấm vào đầu. Tôi đứng dậy đi một vòng quanh phòng, cảm thấy hơi choáng váng.
“Ông nghĩ thế nào về người chết?” Tôi dừng lại hỏi …
Sự trở lại và lập nhà xuất bản của Nguyễn Thị Hoàng có 2 lý do. Thứ nhất, khi một tác giả đã lượng định được sự thành công về mặt tài chánh, họ sẽ thêm phần tự tin vào sự độc lập, nhất là sau khi một tác phẩm gây tranh luận ồn ào dù chỉ đa phần trong báo giới lá cải. Thứ hai, nhiều nhà văn hay nhóm nhà văn, đã lập nhà xuất bản và tự phát hành để hưởng trọn công sức thay vì trông cậy vào [các nguồn thông tin văn hóa] khác.
Kỳ 1
Bà lão đứng trước sân, hai tay khư khư ôm cái đồng hồ treo tường. Tôi đi ngang qua bà, dừng lại và hỏi, “Thưa bà, bây giờ là mấy giờ?”
“Thì anh cứ coi …
New Comments