tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
từ tiền giang đi nữa ra vịnh thái lan
anh vẫn cho đi tới
đi nữa
tất sẽ gặp
Khi nghe còi hụ, hầu như tất cả mọi tiệm buôn, hàng quán quanh chợ đều đóng cửa để ăn cơm và nghỉ trưa, mãi cho đến gần hai giờ mọi sinh hoạt mới trở lại bình thường. Cái lối sống chịu ảnh hưởng của Pháp sâu đậm như vậy, hình như chỉ có ở Đà Lạt.
Thoang thoảng mùi mồ hôi hòa trong mùi dầu nóng làm người đàn ông hứng tình. Chợt một cơn ho nổ bung cái lồng ngực người đàn bà. Cơn thèm muốn trong người đàn ông tắt ngúm như ngọn đèn đứt bóng. Anh nghiêng đầu, úp mặt xuống gối, tránh cơn ho của vợ. Tiếng gào và tiếng những thanh giường cót két cọ vào nhau lơi dần rồi chìm hẳn vào cái im vắng của đêm. Người đàn ông buông lơi hai cánh tay.
Mỗi chiều tôi thường đi bộ. Khi trèo lên, trèo xuống một con dốc, tôi đều gặp một người đàn ông cũng đang đi bộ.
Tôi trèo lên dốc, ông ta xuống dốc. Khi tôi …
Tôi đi khắp ba ngàn thế giới
Không thấy Phật
Một đêm dưới gốc cây bồ đề ở Bồ Đề Đạo Tràng, tôi thấy một con sâu
thỉnh thoảng có vài con bướm bay lượn lờ biết chi là điều lich sự
chúng muốn vãi phân xuống đầu mấy thằng già bạc tóc mất ý thức về cơn bão sẽ hiện hình
Ngày 18-24 tháng 9 năm nay được chỉ định là Tuần Lễ Sách Bị Cấm tại Mỹ.
Khó có thể tưởng tượng tại Mỹ, một nước tự do có thể nói là hàng đầu với một nền dân chủ lâu đời nhất thế giới mặc dù hiện đang bị đe doạ trầm trọng, hiện vẫn đang diễn ra cảnh sách bị cấm.
Kỳ 2
Chúng tôi uống ngà ngà. Rượu bắt đầu ngấm vào đầu. Tôi đứng dậy đi một vòng quanh phòng, cảm thấy hơi choáng váng.
“Ông nghĩ thế nào về người chết?” Tôi dừng lại hỏi …
Sự trở lại và lập nhà xuất bản của Nguyễn Thị Hoàng có 2 lý do. Thứ nhất, khi một tác giả đã lượng định được sự thành công về mặt tài chánh, họ sẽ thêm phần tự tin vào sự độc lập, nhất là sau khi một tác phẩm gây tranh luận ồn ào dù chỉ đa phần trong báo giới lá cải. Thứ hai, nhiều nhà văn hay nhóm nhà văn, đã lập nhà xuất bản và tự phát hành để hưởng trọn công sức thay vì trông cậy vào [các nguồn thông tin văn hóa] khác.
Kỳ 1
Bà lão đứng trước sân, hai tay khư khư ôm cái đồng hồ treo tường. Tôi đi ngang qua bà, dừng lại và hỏi, “Thưa bà, bây giờ là mấy giờ?”
“Thì anh cứ coi …
Tôi có thể kết luận quả Lê Ngộ Châu và Võ Phiến chịu trách nhiệm về việc Túy Hồng. Hai ông biểu diễn thái độ không tôn trọng phụ nữ, từ tác giả cộng tác (Túy Hồng) tới độc giả phụ nữ …. Về phần Ngô Thế Vinh …[ô]ng trộn lẫn loại chi tiết truyền khẩu trong phòng khách gia đình hay lối viết bóng gió với tiểu sử của tạp chí Bách Khoa và nhân thân Lê Ngộ Châu nhằm để bào chữa theo lối sùng bái cá nhân ….
Không biết từ đâu đến, nó chạy về phía chúng tôi.
Chiếc kính râm của tôi đã nhầm nó với một loài động vật hoang dã nào đó và một nụ cười trìu mến ngay lập tức nở trên môi tôi, để rồi chết đột ngột khi danh tính thực sự của nó lộ ra…
[M]ột vấn đề đáng được quan tâm: Sự đối xử với phụ nữ, nhất là phụ nữ cầm bút, trong nghịch cảnh và trong sự thiếu ảnh hưởng hay quyền lực tại lãnh vực họ hoạt động. Với trường hợp Túy Hồng, tôi không ước đoán tầm thiệt hại cho danh dự cá nhân cũng như công việc trong nghề, nhưng sẽ xác định trách nhiệm của Lê Ngộ Châu và Võ Phiến trong việc phổ biến tin tức cá nhân (qua mối liên hệ với Võ Phiến) của bà ….
Các du khách trong nước muốn tới tận các nơi này thăm viếng thực ra chính là thân nhân của các nạn nhân vượt biển muốn viếng người thân để vun đắp, sửa sang mộ phần và thắp lên một nén hương tưởng nhớ. Cấm đoán họ vì những lý do “an toàn” đâu đâu là một lời dối trá không che giấu được ai, nếu không nói là một sự tàn nhẫn, táng tận lương tâm…
Giọt sương buổi sáng rơi
Trên chiếc lá phong vừa chớm đỏ
Như một vệt son môi
bước ra khỏi chiếc phi thuyền giờ trông nhỏ xíu y như một hạt thóc
đứng bên một con lộ hẹp, thẳng tắp, vắng tanh
trước hàng rào kẽm gai của một cánh đồng miền quê rất xa xôi nào đó
che đậy việc giẫm đạp lên đầu cổ người rồi vung cao nhát búa
vẫn là thói quen thích thú khi được nghe tiếng rạn vỡ khô khốc
sự kích hoạt trong giấc mơ lũ quỷ man rợ nhìn thấy bước lên những bậc thang dẫn tới thiên đàng
thấp thỏm tiếng kinh cầu lạc điệu
gửi lời vào buổi trưa oi ả đứng gió
người đứng bên này dòng sông rộng
bên này cuộc trần ai mênh mông
Mỗi lần gặp lại Phan Ngọc Diên hay chứng kiến nhiều văn nghệ sĩ xuất thân từ Văn nghệ Miền Nam, tôi lại có cảm tưởng bất di bất dịch là cộng đồng văn nghệ Miền Nam [ở] ngoài nước đã giữ được bản sắc … của Miền Nam trước 1975, chỉ tiếp tục xa hơn. Điều đó không nhờ phép lạ, chỉ nhờ vào nghệ thuật và những giá trị truyền thống mà họ mang theo từ quê hương.
Tôi nghĩ quá khứ không đồng nghĩa với một thứ của hương hỏa cho người thoát thân may mắn, như một rương châu báu lâu lâu mang ra ngắm nghía hòng tự an ủi. Tuy thế, chính vì rương châu báu nên có kẻ bèn vu cho đó là hàng mã một cách không “sòng phẳng”. Đối lại, cộng đồng tỵ nạn, từng liều mạng với cơn sóng dữ Biển Đông hay biên giới hãi hùng, sẽ tiếp tục ghi lại lịch sử cùng với rương châu báu ấy.
Một Bức Ảnh, Bảy Nhân Vật: Nhà Xuất Bản Kim Anh trong Tình Cảnh Xuất Bản tại Miền Nam sẽ đề cập đến bảy nhân vật. Đó là bà Giám đốc Nguyễn Thị Nhiên, nhà văn đồng sáng lập Nguyễn Thị Thụy Vũ, nhà văn Hồ Trường An, ký giả Lê Phương Chi, họa sĩ Phan Ngọc Diên, nhà văn Túy Hồng và sau chót, nhà văn Nguyễn Thị Hoàng.
Với cách dùng chữ bí hiểm nhưng súc tích, với những mâu thuẫn chua cay và thú vị, thơ của Lưu Diệu Vân làm người đọc nghĩ đến những chuyện cổ tích không thần tiên, những bài hát nhạc blues, những khoảng cách khó thở, gần như vượt ra ngoài ngôn ngữ. Thơ của Lưu Diệu Vân đôi lúc đượm nét trào phúng táo bạo của Hồ Xuân Hương.
uống đi rượu lửa phỏng tay
cánh đồng tuyết trắng đạn bay xoá rừng
tự dưng mất nước lưng chừng
vác vai tên lửa nỗi mừng cháy thui
Vào buổi chiều, mưa Saigon là một mạng nhện khổng lồ
ụp xuống
và màu xám
thành một mặt phẳng
không quá khứ
tôi nằm mơ thấy đẩy nắp áo quan
chun ra
đứng hai bên áo quan hai cô gái
giống như đúc
Con sâu đã chết trước khi hóa thành bướm, trước khi nó được tham dự vào cái hội mừng vũ trụ đang vào xuân ở đây. Bây giờ thì sự giết sống không chỉ xẩy ra ở tầng thấp. Nó đã được nâng lên ở tầng cao ngoài sự tưởng tượng ghê gớm nhất của các thi sĩ.
New Comments