tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
người nhồi nhét công hàm vào vuông sân khế ước
bọn ngu lần hồi bị tống cổ ra khỏi đất
với chiếc đầu quy hoạch
không ai cần một nghị quyết lúc này
cười ha hả
chuyện gì cũng biết
chung quanh toàn những anh hùng hảo hán
tranh nhau hơn kém
rồi bò lê bò càng
bầy bồ câu bất động
có cảm tưởng
chỉ mới vừa nửa cơn mộng ngày
—tổ quốc
vẫn cộng sản
nhón đũa thơ tiệc lạ người
tấm gương chia mặt trời
chơi tindr làm thơ bàn phím
gạch đè sống lại lùi về đụng header
Trong khi đó, quạ đổ về vô số. Ban ngày chúng quang quác lượn quanh những hoa văn đuôi cá cao trên mái. Lúc hoàng hôn, bầu trời trên cổng ửng đỏ, bầy quạ nổi bật trên nền trời như rải hạt vừng. Chúng vào gian buồng trên đầu cổng để mổ thịt người chết.
Bàn tay đụng nhằm cái tách tráng men trắng muốt. Ngón tay trỏ run run móc vào cái quai cong vòng. Bàn tay vô hồn nâng vội cái tách lên miệng. Cánh mũi phập phồng đánh hơi chút mùi cà phê phảng phất trong lòng tách. Rồi bàn tay hạ cái tách xuống. Hai con mắt nhìn chằm chặp vào khoảng đáy còn vương cái vệt đen vẩn chút cặn sữa trắng.
Nhiệm vụ của họ là bảo vệ hoặc giảm thiểu sự hư hại của các đền đài và bảo vật văn hóa do sự tàn phá của chiến tranh, cũng như truy lùng các nghệ phẩm và bảo vật bị quân Đức Quốc Xã ăn cướp mang đi giấu, để trao trả lại cho chủ nhân hoặc thừa kế của họ nếu họ đã chết.
Mỗi năm vào ngày giỗ chị Ngà, Măng thường sắm sửa quần áo, đồ chơi, tiền giấy, tất nhiên là đồ mã, để đốt xuống âm phủ cho chị cũng được thoải mái như mọi người trong nhà. Chúng tôi không phải bao giờ cũng sung túc, Măng vẫn bảo: thuở ấy gia đình tôi nghèo – ba tôi mới là trung tá – và chúng tôi không có tiền, không có tài xế, không có xe hơi. Khi sanh chị, Măng phải một mình đi xích lô vào nhà bảo sanh.
Nhà buôn đồ chơi Srinivas có tật thỉnh thoảng dọa vợ con rằng một ngày kia, khi thế giới vật chất đã mất hương vị, ông sẽ buông bỏ tất cả, thậm chí cái tên của mình, và trở thành một tu sĩ khất thực, cầm bình bát chống gậy đi từ làng này sang làng khác. Bà Srinivas chịu nhịn những lời dọa dẫm ấy, biết rằng ông chồng núng nính vui tính của mình thích được xem là một người tín mộ…
Hôm nay Thư Quán Bản Thảo (TQBT) đã đạt được con số 100 với 21 năm xuất bản. Với niềm đam mê văn chương, và bằng tất cả những nỗ lực để thể hiện sứ mệnh khôi phục di sản Văn chương Miền Nam (1954-1975), TQBT và Thư Ấn Quán đã tái lập vị trí xứng đáng cho những người cầm bút ở miền Nam, đồng thời góp phần đập tan những luận điệu tuyên truyền của “bên thắng cuộc.”
… ta nhân danh hòa bình để chuẩn bị chiến tranh. Ta tìm kiếm lợi ích bằng cách buôn bán xương máu con người. Ta tạo ra các cuộc chiến tranh không phải để chiến thắng, mà tạo ra chính nghĩa. Tự vệ hay xâm lăng cũng là ta.
Sự xuất hiện của người khác khi bạn gặp hoạn nạn, chỉ cần sự xuất hiện ấy thôi, làm nỗi sợ hãi của bạn dịu xuống. Trước ý định cứu giúp của chú bé da đỏ, hay ta tin chắc rằng ý định ấy đang xảy ra, trước lòng tốt của đồng loại, sự nguy hiểm của ta không còn nữa, bệnh chuột rút biến mất.
Trang đầu tiên trước khi vào truyện của cuốn tiểu thuyết East of Eden (Phía Đông Địa Đàng), John Steinbeck viết về một cái hộp chạm trổ công phu. Cái hộp này không bao giờ đầy. Nếu tôi nhớ đúng.
Nhận xét của Hume về những đặc-tính quốc-gia đưa chúng ta lại gần với những bài viết về chính-trị của Aristotle, rất rõ ràng mặc dù triết-học vẫn cần phải xét lại những giá-trị đã được mặc định hoặc chưa, dựa trên kinh-nghiệm sống chứ không phải là lý-thuyết.
Đôi vợ chồng son đều là giáo làng. Họ sống trong căn nhà lá lụp xụp dựng giữa đồng trống, ban đêm thắp đèn trứng vịt tù mù, bên ngoài tối thui, xung quanh mênh mông nước ơi là nước, chỉ thấy cỏ năng, cỏ năng, rồi cỏ năng.
anh ngồi trước ly bia
đo chỉ số hạnh phúc
quán nhậu mở đến khuya
quê hương hình chữ s
che chắn những năm vô lại
gã khổng lồ đánh đu đầu hồi tựa con ma ò e
tụt quần xắn ống nắm tay
dứ dứ
xòe ra toàn kẻ cắp
Trèo lên được nửa con dốc, đôi chân rã rượi, tôi hỏi cô gái đứng giữa ngã tư đường, đi hướng nào vậy cô. Cô nàng chỉ tay về phía sau lưng tôi, bảo anh cứ đi lùi lại, xuống hết con dốc, rồi đi tiếp, sẽ đến nơi đó, chịu khó chút đi.
Thành phố như con bé, chưa trưởng thành đã vội xác xơ, còi cụt. Thành phố quá đỗi đìu hiu khi lính Mỹ chưa đổ bộ. Đi đâu về nhà hai bàn chân cũng lấm đầy cát. Những bãi cát mênh mông cháy bỏng da chân. Và nắng nóng thiêu đốt tóc trên đầu, ngây ngây mùi khét. Hai lỗ mũi hít toàn gió biển.
Khám phá khảo cổ ngà voi ma-mút ở Đức cho thấy nghệ thuật điêu khắc đã xuất hiện trên trái đất ít nhất hơn ba, bốn chục ngàn năm, và từ đó nghệ thuật luôn …
tôi thấy những người tình ngồi quanh đêm đỉnh đồi
tôi thấy họ xếp hàng trên thang cuốn
tôi thấy họ ôm lửa chạy một vòng tròn
không phải tu là đi lên trên núi
rồi lập am lập cố tự do
không phải tắm là ra sông ra suối
không phải cứ con nào ăn cỏ
Đó là chiếc chai mang thông điệp của tôi. Tôi đã rất tức giận và vì không thể nói với ai về căn nguyên sự tức giận của mình nên giao cho biển cả nhiệm vụ tìm kiếm một đôi tai biết lắng nghe. Nhưng làm thế nào mà nó lại lọt vào bàn tay to lớn của hai người đàn ông này sớm như vậy?
Khi nhà thơ Baal thấy một giọt lệ màu máu ứa ra từ khóe mắt trái của tượng nữ thần Al-Lat trong Nhà Đá Đen, ông biết Tiên Tri Mahound đang trên đường trở về Jahilia sau khi biệt xứ suốt một phần tư thế kỷ. Ông bật ra một tiếng ợ lớn – đây là một chứng bệnh tuổi già…
Hãy đến và nhìn xuống
một góc của thế giới
một vực sâu khác
tất cả màu sắc trung hòa thành một màu xám nhợt nơi kẹ bắt đầu chuyến công tác hàng ngày
tự nhủ lòng hãy quỳ gối đi chứ
cảm kích văn chương nô dịch đang cào xước mặt mình
với nghi thức xưng tội có thể nhìn thấy sự lột truồng con chữ
dường như, bầy thú trong chuồng trại văn chương hiện hình những bóng ma
New Comments