[Dịch từ bản tiếng Anh “Story (3)” do Lydia Davis dịch từ tuyển tập Night Train của A.L. Snijders]
Chuyến xe lửa từ Zutphen đến Winterswijk rất yên tĩnh, chỉ có vài hành khách. Rồi một người đàn ông nữa lên xe, anh ta ngồi ngay đối diện, tôi phải thu chân lại. Tôi đang trên đường đến Bảo Tàng Viện Mondrian, nơi có treo bức vẽ trước nay lúc nào cũng nằm xếp gọn trong ngăn kéo, mãi đến giờ mới được trưng bày. Không phải tình cờ mà người đàn ông chọn chỗ ngồi này, anh ta muốn nói, anh có câu chuyện muốn kể. Rõ ràng là anh không hề quan tâm đến bức vẽ chưa ai biết đến của Mondrian, anh trông mệt mỏi thối chí, anh muốn kể chuyện. Tôi gật đầu, được hãy kể đi. Anh nói muốn hút một điếu thuốc. Tôi ngăn, đừng.
Anh nói anh có một mối tình thật đẹp với người vợ ông hàng xóm. Anh đã thích cô trong nhiều năm, và cô cũng thích anh, nhưng họ chưa bao giờ nói ra, họ cũng chưa hề đụng chạm thân xác. Cô đã có chồng rồi, người chồng vui vẻ và hơi lười nhác, họ có một đứa bé gái, cuộc hôn nhân theo anh trông có vẻ êm đẹp. Chuyện họ ngoại tình trong tư tưởng thuộc về một tầng cấp cao hơn hẳn, đã đạt đến một lãnh vực huyền bí. Tôi nhìn khuôn mặt nhăn nhúm của anh và hỏi điều gì đã xảy ra? Cô dọn đi, theo chồng thuyên chuyển sang chỗ làm khác. Anh gặp lại cô một lần nữa, trên chuyến xe lửa. Trên xe, lần đầu tiên họ ôm nhau, họ hôn nhau, và cùng khóc. Từ đó trở di, không bao giờ họ còn nói chuyện hay gặp lại nhau nữa.
Tôi biết điều này, tôi nói, đó là truyện của Anton Chekhov, anh đã kể truyện do người khác viết. Anh nói, tôi biết đó là truyện của Chekhov, nhưng tôi chưa hề đọc nó cho đến khi cuộc phiêu lưu của chính tôi hoàn toàn thuộc về quá khứ. Thật là một cú sốc khi thấy mình sống trong truyện do người khác viết. Anh có nghĩ Chekhov bịa đặt ra truyện này? Với nhà văn thì, tôi nói, chẳng thể nào biết được.