
Vào năm 1912, mẹ tôi rớt từ cửa sổ tầng ba xuống đường Van Eeghenstraat. Mẹ của bà vào phòng, kịp trông thấy đứa bé gái một tuổi đang leo lên bệ cửa sổ và tì vào tấm lưới. Cánh cửa lưới bật tung và đứa bé rớt ra ngoài.
Tuy gần như bị tê liệt vì kinh hoảng, bà mẹ chạy vội xuống thang gác. Con gái bà không bị hề hấn gì. Tấm lưới rớt xuống mặt đất, dội bung lên, hứng lấy đứa bé kịp thời.
Ngày 14 tháng 1 năm 2008, tôi đậu xe lúc hai giờ rưỡi trưa trên đường Van Eeghenstraat và đi xe đạp đến tiệm trà Blue ở Vondelpark, nơi tôi có hẹn với một nhiếp ảnh gia. Người này cũng đi xe đạp đến, chúng tôi khóa xe vào hàng rào cùng một lúc. Chúng tôi không biết nhau, hai người xa lạ. Chỉ khi vào trong quán trà, tôi mới biết anh là ai và anh mới biết tôi là tôi.
Quán trà xây năm 1936, một năm trước khi tôi ra đời. Trời mưa ảm đạm lạnh lẽo. Tôi đội mũ len và anh chụp chân dung tôi. Ngửng đầu cao hơn một chút, không, tựa về phía sau một chút, bây giờ hơi nghiêng đầu, nhìn ra hướng Van Eeghenstraat. Tôi nhìn, băn khoăn là cái cửa sổ nào đây. Tôi nói với nhiếp ảnh gia: mẹ tôi rơi ra ngoài cửa sổ kia vào năm 1912.
Khi anh chụp ảnh xong, tôi đạp xe ra Vertigo (Duizeling), uống cà-phê ở đó. Tôi nghĩ đến mẹ tôi đã chết, và tự hỏi không biết bây giờ bà ra sao.

chú thích: Vertigo là quán cà-phê lấy tên một cuốn phim của Hitchcock, tọa lạc ở rìa Vondelpark thủ đô Amsterdam, dưới tầng hầm một ngôi biệt thự xây từ thế kỷ 19 dùng làm Viện Bảo Tàng Điện Ảnh Hòa Lan