tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Mưa ngớt hạt rồi tạnh hẳn, đám cỏ lau bên đường ướt sũng nép vào nhau yên lặng. Khuê nhón chân lội qua vũng nước, con đường đất đỏ nhão nhoét bùn, lông chông …
Tôi thích cát ở sân nhà nó: đẹp óng ánh, sạch sẽ, mịn màng. Từ bãi cát biển rãi đầy cứt, rác rến, bước vô mảnh sân nhà nó là khác hẳn. Cảm giác vừa sạch vừa an toàn. “Mày thích sàng cát bao nhiêu thì tao thích cát nhà mày bấy nhiêu.” Tôi nói bâng quơ, nhỏ chỉ đủ tôi nghe. Tôi cũng thích nhìn con Nở ngồi chồm hổm sàng cát. Chậm rãi, từ tốn, điệu nghệ
O xưa truyện không phải nói tôi uống rượu cực tốt nhưng chả bao giờ hát đúng một giai điệu của bất kỳ ca khúc nào (!) mỗi khi đi lên cầu thang mồm bao …
ChatGPT (Chat Generative Pre-trained Transformer) là một ứng dụng phần mềm dành cho đối thoại, do tổ hợp OpenAI chuyên nghiên cứu về trí thông minh nhân tạo (A.I = Artificial Intelligence) nghiên cứu và …
hình bé Aya
Trận động đất ở Turkey xẩy ra hôm Thứ Hai, ngày 7 tháng 2 năm 2023.
Số tử vong trong thảm họa động đất tại Thổ Nhĩ Kỳ và Syria đang tiếp tục tăng …
Sang bên này, nhận ra sự ưu tú của cách giáo dục đa diện và lối sống cởi mở ở đây, tôi thường im lặng khi bạn bè trích những lời dạy dỗ xưa. Nhưng tới khi nghe câu nói dí dỏm “Đường vào trái tim người đàn ông đi ngang qua bao tử của chàng” thì tôi…
Thượng Đế cắt đôi vật thể đó ra rồi quẳng về hai hướng khác nhau để họ tự tìm, tìm mãi, có khi ráp lộn một nửa… của người khác, rồi tìm cách ráp lại. Có người lộn tới mấy lần, mãi cho đến khi ráp trúng mới thôi. Cũng có người biết là lộn, những lỡ rồi, để vậy mà chịu, mà chịu không nổi, đôi khi lại dẫn tới tình trạng hủy hoại nhau, thê thảm hơn cả thỏa thuận chia tay.
O Xưa nói chồng O là chàng Ba. Chàng Ba đẹp trai lắm, nói chuyện rất có duyên. Tuy là ma nhưng chàng Ba ăn ở rất tình nghĩa. Họ đã có với nhau ba mặt con rồi. Không biết có độn bụng không mà lâu lâu thấy bụng của O Xưa phình lên, rồi một thời gian, đúng tháng ngày của một người đàn bà chửa tới lúc sinh, cái bụng lại xẹp xuống …
you turned up with an entire springtime
squeezed yourself in the middle of a chilly winter
the fear hid inside a verse
complete sadness dropped from a startled poet’s hand
Những cái liếm xanh khiến mùa màng trở lại
Tôi liếm môi và em liếm tai
Người công bộc liếm con tem dán vào dinh thự
Bỗng chốc sụp đổ hết đền đài
MỘT
Trong tiệc sinh nhật Yên Chi tôi được đặt ngồi cạnh một ông mặc đồ nhà binh mà cô giới thiệu là anh họ, thông dịch viên chiến trường trực thuộc một đơn vị quân …
ánh mắt của anh lúc đó làm toàn thân tôi run rẩy. những khi không có anh ở cạnh, tôi thường đứng lặng một mình trong bếp khi trời bên ngoài sụp tối, dây thần kinh trong tôi căng cứng như dây đàn, nửa thân tê dại.
LTS. Mùa Địa Ngục là một truyện dài gồm ba truyện vừa kết hợp: Một Thời Điêu Linh, Mùa Địa Ngục, và Vàng Rơi Mênh Mông. Cả ba truyện có một nền chung là cuộc …
Một buổi kia vào youtube nghe nhạc nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn dễ thương đàn violon trên đường phố, một thành phố Châu Âu nào đó, bài hát mà cô say mê đàn …
Hệ lụy của chiến tranh chỉ bao gồm một nửa vấn đề, nửa còn lại là truyền thống của dân tộc Việt. Vai trò của truyền thống và mối liên hệ giữa truyền thống và định mệnh là một chủ đề mà có lẽ nhà văn Lê Lạc Giao là người cầm bút duy nhất mà tôi được biết đã khai khác đến chỗ rốt ráo nhất…
thực tế tôi chả là chi hết
hiện tiền do gắn/kết – với trời
thoắt cái có thể bốc hơi
miếng gan vàng – ô ̀ – hết mới lại cũ
mùi thịt da đã thành cây trái
lừng thơm khắp cả ruộng đồng
lúa thì vẫn đang thì con gái
ta hỏi người
ta có được phép già không?
Hôm qua,
một phụ nữ đã bắt đầu chuyển dạ
ngay trên Quảng Trường Đỏ
có một khẩu súng trường tấn công
dí vào thái dương của bà.
Người già có những giấc mơ xấu,
Nên họ ngủ không nhiều.
Họ đi chân trần
Chẳng màng bật đèn sáng,
I carry a body fragment
wandering on Tomb Clearing Day
in a deserted field
countless number of dirt mounts
Tôi không ưa những cái máy trợ hô hấp, tôi ghét những mũi kim gài sâu vào tĩnh mạch, và nếu may mắn không bỏ mạng, thì tôi vẫn ghét những di chứng như không còn ngửi được mùi ly cà phê buổi sáng, không nếm được vị thức ăn ngon bữa tối, và mệt đuối người từ ngày này sang ngày khác.
Thành phố Gisborne ở Tân Tây Lan, dân số ba mươi ngàn người, là thành phố đầu tiên trên trái đất đón chào ngày đầu tiên của thiên niên kỷ mới, ngày 1 tháng 1 …
ám mây trên đầu tôi, có phải đám mây mấy chục năm về trước đã bay trên mái nhà của tôi ở Việt Nam, nơi có cha mẹ, có anh, có chị, có em tôi và có cả người thanh niên yêu tôi cùng xum họp, cùng hạnh phúc với nhau không? Nơi đã một thời đầy ắp tiếng cười.
Một mùa đông. Dạo ấy tôi trạc sáu – bảy tuổi, Mẹ cho bọn trẻ con chúng tôi mỗi đứa một quả quýt. Ở vùng tôi sống, quýt là thứ trái cây lạ lẫm. Trước đó tôi chỉ nhìn thấy nó qua sách báo thôi. Sau khi quan sát các chị tôi ngấu nghiến phần quýt của họ, tôi đi tìm một góc nhà yên tĩnh, tránh xa mọi bàn tay giành giật để thưởng thức quả quýt của mình.
New Comments