tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
cái viện gì sách ông cha mục nát
anh u buồn đi quán hát với nhau
tình bơ vơ ông lam phương thua cuộc
để chiều nay anh tuấn ngọc phải càu nhàu
ChatGPT tiện lợi quá, phải không? Không tin, không thỏa mãn với câu trả lời? Cứ tự nhiên than phiền và tiếp tục hỏi. Tôi đã thử rồi. Đang nghiên cứu đề tài khoa học cấp bách “Tác dụng của tiếng cười trên các nếp nhăn,” tôi yêu cầu “thầy” ChatGPT kể một chuyện cười không tục.
Môi trường sống dân tộc chúng ta cong có hình ống. Hậu nói với Tu nhiều lần. “Mọi sự kiện xảy ra trên một mặt phẳng cong hình ống đều bị trượt, cuốn trôi và đi đến đâu chăng nữa cũng quay trở về mức độ khởi điểm. Bao nhiêu dữ kiện, biến cố lịch sử xảy ra trên, trong cái hình cong đó và cũng bởi bản chất tròn cong nên chúng nó tự phản ánh từ ngoài vào trong, trên nhiều góc độ khác nhau
tôi vừa thở vừa nhớ kỷ niệm
nơi những bài đồng dao được hát bằng tiếng khóc trẻ thơ
nơi cội nguồn đi chậm như người già
bên ly cà phê đậm đặc
bạn nhịp tay trên bàn tâm sự:
đâu là nhà?
bên này đại dương là nhà
bên kia đại dương cũng là nhà
đôi khi. trên trang giấy lận đận
câu chữ bất chợt sáng láng
dòng huyền-ngữ. xác phàm chẳng cùng hay.
tôi cầm. tôi đọc. và tôi tin.
Xin nâng ly chúc mừng
Các mệnh phụ phu nhân quần là áo lượt
nói cười rôm rả
đang dùng bữa trưa nơi đây
Sữa là một chú chó nhỏ dễ thương với bộ lông dày và mềm. Nó có màu nâu vàng hoặc nâu cam, tuỳ theo võng mạc của người nhìn, nhưng bộ lông chắc chắn không phải là màu trắng. Nếu bạn nghĩ ai đặt cái tên đó hẳn là một người tinh nghịch thì bạn không sai.
Lúc Tu rời nhà mười một giờ đêm. Người đưa anh đi xưng tên Bảy, còn trẻ mặc quần áo bộ đội là cháu xa của ông Nhẫn. Ngổi sau lưng Bảy trên xe honda 68, Tu nghe anh ta nói, “Ông bác Nhẫn mất em buồn lắm, đưa cậu đi xong em về dự đám tang.” Tu im lặng lòng tự hỏi không biết Bảy có phải là bộ đội hay chỉ đóng giả bộ đội mà thôi? Nhưng trong việc vượt biên hai phần ba phó cho may rủi, và lần này Tu hoàn toàn không có chút chủ động nào. Xe chạy dọc con đường ven biển bên tai Tu gió thổi lồng lộng,
Ở bên này mà lại nhảy xuống ao bên kia mà bơi dĩ nhiên nhiều người không thích.
Thì ra nhiều người viết tiếng Việt trong nước cũng lửng lơ giữa dòng hệt như tôi.
chuột đã bỏ ra đi có lẽ từ năm ngoái
chỉ còn gián ở lại vì mấy chồng giấy cũ
và một câu hỏi trong mơ thi thoảng vẫn vang lên:
“Đời sống đã tan ca chưa?…
sáng nay một trận bão tuyết
nữa
ập đến / california
người em sầu mộng
tôi cảm thấy mình lớn khi ở trong nhà
nhưng khi ra ngoài đường lại thấy rất nhỏ bé
khi đi ra hoàng hôn lại thấy nhỏ bé hơn
Über die Felder là một bài thơ ngắn, chỉ có tám câu, đã được dịch ra nhiều thứ tiếng. Tình cờ đọc được trên mạng, tôi tò mò tìm hiểu và thử dịch bài thơ này sang tiếng Việt. Cũng là một trò vui với chữ nghĩa.
Thời kỳ 3 thực sự là “mùa hoàng kim” cho thơ Nguyễn Đức Tùng nhờ thể tài thơ văn-kể. Và hiện đang thời kỳ 4 – không chỉ với thơ – tác giả tung hoành ngoạn mục, về số lượng sáng tác cùng thi hứng tràn trề, trên hầu hết các thể thơ…
Chạy theo nghệ thuật đất nước
Người họa sĩ vẽ phông đen
Thọ tử trong tòa án
Chiếc móng ngựa sút chuồng
trăng lúc nào cũng tỏ tường
họ có thể đô-thị-hóa trăng
nhưng bao la của trăng vẫn rạch ròi từng mảnh đất
chim gọi đàn, thất thanh
đêm đến sớm, trái đất nghiêng nhiều quá
đừng
thế giới này đã có đủ mối lo
Sau khi lo tang lễ, chôn cất ba xong, đêm về, tôi nằm nghĩ, sao mình có thể dứt khoát, mạnh mẽ như thế được chứ. Chứng kiến người cha sắp mất, chăm sóc ông …
Nói dối là cái tật hầu như ai cũng mắc phải. Ngày nào tôi cũng nói dối ít là một lần. Còn bạn thì sao nhỉ? Bạn có thường nói dối không? Tôi nghĩ là có. Giả dụ như tôi với bạn tình cờ gặp nhau.
Agostina Segatori nói:
“Chẳng còn gì cho ông ta ăn cả.”
Một chút bánh mì khô và súp nóng sẽ giúp ông ta phấn chấn hơn, để vẽ tranh, để uống thêm một ly absinthe, chất nước màu xanh điên loạn…
Càng lớn tuổi càng kinh nghiệm, cô ấy càng quả quyết, sinh vật đó không thuộc về đàn ông, cho dù nó dính vào thân thể của họ. Sinh vật đó có tâm tình riêng, cảm xúc riêng, suy nghĩ riêng, hành động riêng, mà không cần kẻ đồng hành, người đàn ông, đồng ý hay phản đối.
Nói chung, ai đến quán trọ nhà cô cũng có vẻ rất yêu nhau và hạnh phúc. Hình như chỉ trừ có mỗi cô. Ờ thì họ đang yêu nhau lúc họ ở quán trọ nhà cô cũng như lúc ở cái khu du lịch này, mắc mớ gì tới cô mà cô tái xanh tái tử.
Ba tháng đầu tiên lấy vợ, Tu khám phá ra mình có dấu hiệu trục trặc khả năng sinh lý. Tháng đầu tiên không có gì đặc biệt, nhưng vào tháng thứ hai, vợ chồng …
Phụ rời nhà ra đi đến một tiểu bang khác khi đứa con trai út cưới vợ. Rời nhà thì rất mục đích, vì nghe loáng thoáng cô con dâu nói xa nói gần là …
New Comments