Home » Sáng Tác, Tiểu thuyết, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

mùa địa ngục (kỳ 5)

0 comment ♦ 3.04.2023

 

Bảy giờ rưỡi, chung quanh nhà tối đen vì đóng kín cửa. Bà The bảo Hậu thoải mái, ngồi uống chút café vì có khi phải thức suốt đêm. Nguyên không thấy đâu. Thằng Sáng ngồi xem tv, lâu lâu đứng lên chạy ra cửa nhìn ra sân. Ngọn đèn điện cuối sân vừa tắt ngóm, bà The nói sẽ thay bóng đèn vào ngày mai. Hậu ngồi chăm chú nhìn khoảng trống tối đen trên đầu chái nhà. Anh không nóng ruột, chỉ tưởng tượng cảm giác ngồi trong chiếc ghe chật ních người trên biển tứ phía trời mây, rồi biển động, sấm sét và chiếc ghe lật úp. Lúc này anh nhắm mắt hình dung một giấc ngủ êm đềm dưới đáy biển, chung quanh những ngọn tảo uốn lượn như mái tóc nhân ngư. Ánh sáng mờ xanh, mát mẻ êm đềm có là thứ giải tỏa cơn mê khắc nghiệt về một cuộc đời, đắm chìm hệ lụy của một thời chiến tranh đã qua? Hậu mở mắt vẳng nghe tiếng cầu kinh của bà The. “…thánh Maria đức Mẹ Chúa trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội… bây giờ và trong giờ lâm tử, amen.” Chín giờ kém hai mươi, đâu đấy thật xa có tiếng súng nổ. Rồi cả tràng dài. Bà The chạy xuống nhà dưới, miệng lẩm bẩm, “Gì vậy, gì vậy? Sáng đâu con?” Không có tiếng trả lời. Ngoài đường vọng nghe tiếng xe gắn máy rú chạy xa xa. Tiếng chân dồn dập, một người phóng vào nhà. Thằng Sáng chạy đến trước mặt Hậu, “Cậu chạy ra sau, đừng ở trong nhà, công an đang đổ người xuống kiểm tra khu vực! Anh Nguyên bảo con về báo cho cậu ngay.”

Sáng kéo Hậu ra sau nhà, “Đi theo con.” Hậu mặc cho Sáng kéo, chỉ biết chạy theo ánh sáng ngọn đèn pin về phía con đường mòn sau nhà men theo bờ tre. Chừng vài trăm mét lại rẽ vào một con đường khác, tiếng Sáng thở dồn dập, “Nhanh lên không khéo bị bắt cả lũ.” Xuống dốc, Hậu bước vào một rãnh nước phía trước Sáng đang lội lõm bõm. Sáng dừng lại, tiếng nước rào rào chảy. Dưới áng sáng đèn pin, một bờ sông nước chảy xiết. Sáng đưa tay mò mẫm phía dưới bờ cỏ tối đen, lôi ra một chiếc xuồng con rồi nhảy lên kéo theo Hậu. Sáng nói nhỏ, “Cậu im lặng, mình qua khỏi khúc sông là đến chỗ lên bờ.” Lúc này lại vẳng đến vài tiếng súng. Sáng bảo Hậu cúi xuống càng thấp càng tốt. Nó chèo nhẹ nhàng chiếc ghe theo dòng nước trôi nhanh đến những khoảng sáng mờ mờ do ánh điện vàng giăng trên tàn cây cao. Cuối cùng cũng đến bờ sông phía Đại Tùng Lâm, Hậu tính ít ra cũng đi trên sông vài ba cây số. Cột xuồng xong Sáng đưa Hậu lên bờ, “Đến đây không còn lo, hôm nay công an truy kích bãi tập kết nên trên này không còn ai. Anh Nguyên nói phải lo cho cậu lên đường lộ.” Hai người vào một quán nước trong một bến xe rước khách dọc đường, tuy khuya nhưng vẫn con người ra vào.

Hậu vẫn trong trạng thái tơ lơ mơ dù đang trốn chạy với Sáng. Sáng hỏi Hậu uống thứ gì, anh trả lời như phản xa, “Thứ gì cũng được.” Sáng gọi hai ly café đá rồi đốt thuốc hút, cô gái bưng café nhìn hai người như dò xét. Sáng cười hỏi, “Nhìn gì dữ vậy!” Cô gái xì một tiếng, “Con nít mà làm phách!” Sáng nhìn theo cười hỏi Hậu có muốn ăn gì thì gọi ngay, nếu có chuyến xe đến phải về thành phố tức khắc bởi có thể là chuyến cuối cùng. Hậu bảo không đói. Anh hớp ngụm café nhạt nhẽo, đốt một điếu thuốc rồi trầm ngâm nhìn ra đường. Bên ngoài trời tối mịt, chỉ khoảng trống phía trước cửa nhen nhúm chút ánh sáng từ trong quán hắt ra cho thấy những chiếc xe đạp cũ gãy nằm chồng lên nhau giữa có cắm tấm bảng kẽm có hai chữ Vá Xe nguệch ngoạc. Một bóng người ra khỏi bóng tối dày đặc bước đến trước quán nhìn trước sau rồi bước vào. Sáng chạy đến như nhận ra người quen. Cả hai đi vội đi ra cửa rồi chìm mất trong bóng đêm. Nhìn ly café còn dở dang trên bàn, Hậu uống thêm một hớp. Cô gái bán café đến gần, Hậu ra dấu trả tiền vì nghe tiếng xe từ xa vẳng lại. Anh ra khỏi quán tự hỏi không biết Sáng ở đâu thì chiếc xe khách nhỏ chạy đến trước quán dừng lại. Hậu bước đến gần nhìn thấy còn nhiều chỗ trống, anh hỏi người tài xế có chạy về Sài gòn. Tài xế gật đầu ra dấu lên xe. Lúc này Sáng ở đâu chạy lại vỗ vai Hậu nói, “Cậu lên xe về đi, anh Nguyên bắn lộn với công an bị thương đã bị công an bắt đi.” Nói xong nó chạy về hướng làng. Hậu lên xe ngồi vào chỗ trống tối đen cuối xe, nhắm mắt nhớ đến chữ xuất ngoại mà bà cụ xem bói nói với anh nhiều lần tháng trước.

Từ khi về nhà sau chuyến vượt biên hụt tại Ngọc Hà Bà rịa, Hậu tâm trạng chiếc lá trôi trên dòng nước đến đâu hay đến đó. Nguyên bị tù, đứa em gái phải về lo việc nhà và nuôi anh. Hậu lại đi ra vào trước sân nhà mỗi ngày, thỉnh thoảng nhìn xuống bóng mình như thấy một ai đó đang lén lút theo dõi. Tuần lễ sau, Hậu mượn chiếc xe honda dame của cha, đi với vợ chồng Tu lên Hốc Môn mua vải về Chợ Lớn bán.

Hôm đầu tiên gặp Cẩm vợ Tu, Hậu nhận ra nét sắc sảo lanh lợi của người đàn bà buôn bán chợ trời. Tu ốm yếu bao nhiêu thì vợ anh đẫy đà phốp pháp bấy nhiêu, và không mất nét xuân sắc một thời. Hợp tác với nhau chừng mươi ngày, Hậu còn nhận ra nét tương phản tinh thần của hai vợ chồng Tu. Tuy thay đổi nhiều so với trước kia, Tu vẫn giữ nét căn cơ thầy giáo của mình, trong khi Cẩm hết sức thực dụng. Hậu hiểu Tu bị vợ ảnh hưởng, trong khi Hậu tiếc cho Cẩm không hề ảnh hưởng chút nào cái nhân cách mô phạm tích cực của chồng. Hậu cho rằng nếu hai người hỗ tương cho nhau nét dư thừa hạnh kiểm, thì làm gì có chuyện mâu thuẫn ngày càng tệ hại hơn của hai vợ chồng bây giờ. Tu ăn nói bỗ bã chẳng qua đáp trả cách ăn nói của Cẩm, cũng như phản ứng tiêu cực mà Tu cho là tích cực khi phải chửi thề, quát tháo mỗi khi có việc bất bình xảy ra.

Sáng nay Hậu ngồi uống café với vợ chồng Tu trên chợ Hốc Môn, Cẩm nói với Hậu, “Anh Hậu sao không kiếm vợ để có người đỡ đần chia sẻ việc cơm nước cũng như kiếm tiền?” Hậu lắc đầu, “Tôi chưa thấy phải lúc vì thiếu nhiều điều kiện để lập gia đình.” Tuy nói tổng quát như thế nhưng trong lòng anh lại bảo, “Sự gò bó tinh thần, thiếu thốn mất mát tự do có thể giải quyết khi lập gia đình hay sao?” Tu nói với Cẩm, “Hậu chưa gặp ai vừa ý mà thôi, nếu gặp được có khi quên hết lập trường của mình.” Hậu nghe chỉ cười chứ không ý kiến. Vợ chồng Tu có thêm Hậu làm hậu cần. Đứng phía sau, Tu và Cẩm có mua thêm được súc vải nào thì ném cho Hậu. Anh gom lại đủ một bao to mới cột lên xe, chạy một mạch về giao cho cửa hàng vải quen của Tu và Cẩm tại chợ Soái Kình Lâm. Chiều hai vợ chồng Tu về tính tiền rồi chia cho Hậu. Công việc vất vả không làm Hậu nản chí, chỉ có cái môi trường buôn bán môi giới này giúp Hậu nhận ra mình không cách gì có thể hòa đồng với họ. Nhưng rồi anh suy nghĩ, nín thở là chuyện vượt qua và không gì không thể vượt qua. Một tuần lễ Hậu tham gia vài ba ngày vì có ngày không có, hoặc quá ít hàng xuất ra. Lúc bấy giờ chỉ còn Cẩm bám trụ ở Hốc Môn, Tu và Hậu lại ở nhà tán láo, uống rượu lai rai.

Hôm nay ngồi uống rượu, Tu tâm sự, “Sao anh cứ hay gây chuyện với Cẩm. Nhiều khi anh cảm giác mình khó chịu mỗi tối Cẩm trở về sau một ngày ở trên Hốc Môn?” Hâu có nghe kể chuyện gây gổ lần trước, anh nói với Tu:

“Tại sao anh không chịu khó đi với chị Cẩm. Thái độ của anh có thể do chính anh để vợ đi làm một mình rồi ghen bóng ghen gió.”

Tu chống chế:

                “Anh vẫn tin tưởng Cẩm đấy chứ, nhưng anh không tin tưởng Phương. Thằng này đôi khi lén lút nhìn Cẩm, anh thường bắt gặp mỗi lần đi chia vải chung.”

                “Nếu nhận xét như thế anh lại càng phải đi với vợ để bảo vệ gia đình, còn không hai vợ chồng kiếm việc khác làm, không thể tiếp tục làm việc chung với Phương như vậy được.”

Tuy nói nhưng Hậu quan niệm tình cảm của Tu đối với vợ, hoàn toàn rạn nứt và khó khăn hàn gắn lại. Tu lại bảo, “Anh rất chán nản và luôn quan niệm mình giữ được thân thể vợ, nhưng sao kiểm soát được tấm lòng. Nghe Tu nói, Hậu lắc đầu:

                “Anh nói như vậy thì thôi. Phó mặc cho số mệnh.”

Thế nhưng cuối bữa rượu, trước khi chia tay ra về, Hậu hỏi Tu, “Thực ra anh có chút tình cảm nào với chị Cẩm hay không?” Tu nói ngay, “Hoàn toàn không, chỉ có oán hận!” Hâu ngạc nhiên:

                “Tại sao lại oán hận, phải có lý do chứ?”

                “Anh không biết, nhưng mỗi ngày anh càng thù ghét khó chịu khi thấy mặt Cẩm.”

Hậu ra về lòng thắc mắc lẫn linh cảm điều không hay sẽ xảy ra cho gia đình Tu. Theo suy luận của Hậu, việc ghen với Phương cũng chỉ là điều thêu dệt của Tu, ngoài ra anh ta chưa bao giờ có bằng chứng thuyết phục vợ ngoại tình. Hậu cho rằng tâm thần Tu có vấn đề, và tình trạng này mỗi ngày thêm trầm trọng. Nói gì với Tu cũng không suy suyển ý nghĩ chủ quan của anh ta, cùng mớ bòng bong hỗn độn về cuộc hôn nhân do lời hứa với bạn. Có lần Hậu hỏi về bổn phận làm chồng của Tu, anh ta thở dài bảo:

                “Nói gì thì nói chứ anh không muốn phải đỗ vỡ cuộc hôn nhân. Bởi vì anh không muốn có lỗi với cả Khôi lẫn bác Nhẫn. Với cả hai người anh đều hứa bảo bọc, chăm sóc Cẩm suốt đời.”

Tu lại im lặng nhìn Hậu như lựa lời rồi nói tiếp giọng đau khổ:

                “Anh phải làm bổn phận người chồng với Cẩm, dù sau này có thêm bình rượu tắc kè, anh vẫn bất lực từng phần mỗi khi gần gũi vợ. Điều này đôi khi anh thấy mâu thuẫn vì mỗi lần gần vợ anh vẫn thấy ham muốn. Nhưng càng ham muốn lại càng mau chóng không thỏa mãn Cẩm.”

Hậu chỉ biết khuyên Tu nên gặp bác sĩ tâm lý, không nên kéo dài tình trạng này. Tu gật đầu rồi hai người chia tay. Về nhà, đêm ấy Hậu suy luận Tu mỗi ngày mỗi thất vọng, và vô thức khiến nỗi thất vọng ấy thành oán hận chính mình. Nhưng oán hận chính mình không được bèn dồn về phía Cẩm. Nếu Cẩm có thể giúp Tu giải quyết tình trạng bất lực của anh ta, tình cảm vợ chồng có thể hàn gắn lại được từng bước. Nhưng không làm được, sự oán hận có thể gia tăng hơn nữa, nếu Cẩm làm Tu có cơ hội ghen tức thêm. Lúc ấy tức nước vỡ bờ và không ai biết chuyện gì xảy ra.

Hậu làm việc với vợ chồng Tu thêm một tháng rồi theo yêu cầu của người em, anh lên lâm trường Hiếu Liêm gần hồ Trị An Biên Hòa lấy gỗ, chở về Hốc Môn cho xưởng cưa Nông trường Nhị Xuân. Tu buồn bã hơn vì thiếu người tâm sự, trong lòng anh luôn nhớ bao lời khuyên nhủ của Hậu để cuộc sống vợ chồng yên ổn hơn, trong khi chờ đợi kết quả di dân theo diện con lai. Hậu đọc báo và theo dõi chương trình này, vì anh cũng chờ kết quả việc ra đi theo diện những người thuộc chế độ cũ, bị tù cải tạo trên ba năm.

Tu nhận ra lúc này mình khó ngủ, và hay nằm chiêm bao thấy Khôi. Mỗi lần thấy Khôi và bao kỷ niệm thời thơ ấu, Tu thức giấc lòng bâng khuâng buồn bã, sau đó lại cảm giác mình có lỗi với Khôi hơn nữa. Vào ngày thứ hai đầu tuần lễ tháng chạp, vợ chồng Tu nhận được giấy báo tin hồ sơ con lai đã nhận và đang cứu xét. Tu đề nghị với vợ quyết tâm chấm dứt kế hoạch vượt biên, và tập trung vào chương trình con lai. Lá thư của tòa lãnh sự Mỹ báo cho biết cả hai hồ sơ, một gửi ở Thái Lan và một ở sở ngoại vụ đều nhận được. Tu cũng cho Hậu biết, rồi một buổi chiều uống café với nhau, Tu tỏ ý nếu được sang Mỹ anh sẽ ly dị vợ. Anh muốn làm điều đó như là ý chí duy nhất của anh hiện tại đối với cuộc hôn nhân của mình. Tu nói:

                “Anh nghĩ sang Mỹ có thể mọi chuyện sẽ dễ dàng đối với anh.”

                “Dễ dàng như thế nào theo ý anh?

Hậu hỏi và ngay tức khắc Tu trả lời:

                “Vì anh tin cả Khôi và bác Nhẫn đều không muốn anh và Cẩm không có hạnh phúc. Ngược lại sự đau khổ lại là điều ngu xuẩn, nếu cứ mãi chịu đựng trong hôn nhân.”

Tu nói có lý và cũng tự nhận mình bấy lâu lừa dối chính mình, cũng như đối với người thân. Nhưng Hậu nghĩ giải pháp đó hoàn toàn hợp lý, chỉ tiếc có chút bảo thủ, cố chấp trong quan niệm sống của Tu để rồi bi kịch cứ xảy ra mãi. Tu chợt hỏi công việc mới của Hậu. Anh trả lời, “Tôi đang làm công việc mà nghĩ mãi không có cái tên, cũng như không hiểu mình đang làm cái gì?” Tu nghe cười nói:

                “Thế là Hậu làm cái nghề của những người không nghề nghiệp, vì nó không đặc trưng được kỹ năng cá nhân. Cũng như vợ chồng anh, đang sống bằng cái nghề không có tên như Hậu vậy.”

Hậu đồng ý nói:

                “Tôi đi theo đứa em lên đóng tiền gỗ tại lâm trường. Nhiệm vụ của tôi là đếm tiền rồi phân loại cột với nhau bằng sợi giây thun, mỗi xấp mười ngàn đồng. Khi tôi đếm và cột xong bỏ vào bao tải đem đến cái cửa sổ phòng tài chính, xếp hàng chờ đến phiên mình, trong khi em tôi đi vào rừng lấy gỗ.”

                “Như thế Hậu làm thủ quỹ. Đóng tiền xong là hết nhiệm vụ.”

                “Nào phải như anh nghĩ. Thường tôi phải đếm sáu mươi triệu, tiền từ năm đồng trở lên mất đến ba tiếng đồng hồ. Xếp hàng từ hai cho đến bốn tiếng nữa. Có khi đến phiên mình thì đã trưa, gã nhận tiền đi ăn cơm xong mới quay trở lại nhận tiền. Nhiều lần buổi chiều em tôi từ trong rừng lấy gỗ trở về, thấy tôi còn đứng chờ trước cái ô cửa sổ phòng tài chính.”

Tu lại cười to hơn. Hậu cảm giác tiếng cười không khác tiếng thét gào bao nhiêu. Anh ngấy tận cổ khi nghĩ đến những bao tiền ngân hàng một đồng cột với nhau, mang hình dáng một kẻ bị siết cổ nằm ngổn ngang trước phòng tài chính. Hôm sau anh xin vào rừng, em anh đồng ý.

Sáng nay Hậu theo xe reo vào rừng. Anh thích thú như đứa trẻ được mẹ cho đi xem hát lúc còn bé. Rừng núi Biên Hòa Long Khánh khác với rừng của thuở điêu linh mười năm trước. Thiên nhiên ở đây mang nhiều dấu ấn chiến tranh. Hậu quì xuống nhìn một lóng gỗ dầu bị thương do mảnh bom B-52. Có rất nhiều thân cây mang mảnh bom lưu dấu không khác vết thương trên thân thể con người. Hậu thấy những thân cây thương tật không khác đám người thế hệ anh. Dù mảnh bom to hay nhỏ, thân gỗ mất hết giá trị. Người mua gỗ mua những thân cây nguyên vẹn, không hề có chút vết tích chiến tranh. Những thân cây đốn xong phát giác có mảnh bom đạn, nằm ngổn ngang trong rừng. Sau đó thành nạn nhân của đám ăn cắp gỗ, chuyển xuống sông đóng thành bè, và bán lậu cho những xưởng cưa nằm dọc bờ sông.

Hậu vào xưởng cưa xin được một mảnh bom to hơn bàn tay về làm kỷ niệm. Buổi chiều Hậu lấy mảnh bom ra săm soi. Nặng chừng nửa cân, mảnh bom hình tam giác, cạnh sắc bén ngót và lấp lánh ánh sáng đen. Nhìn màu thép đen bóng khiến Hậu nghĩ nghìn năm sau, mảnh bom có thể trở thành đồ cổ quí hiếm. Hậu gói mảnh bom vào trong một chiếc áo dày mang theo để chống lạnh. Buổi tối anh theo ông Tiến, một người lấy gỗ cho một công ty xây cất Biên Hòa vào chợ lâm trường ăn thịt heo rừng.

Ông Tiến xem Hậu như anh em dù chỉ mới gặp nhau ba lần. Lý do ông thích Hậu vì ông cũng là một sĩ quan chế độ Việt nam Cộng hòa. Ông cũng đi ra bắc học tập cải tạo như Hậu, và trở về gia đình sớm hơn Hậu một năm. Cái nền quá khứ của những gã cựu tù nhân cải tạo chỉ có một màu: màu đen như mực và không cách gì làm nó phai nhạt đi. Tuy nhiên, có những kẻ như ông Tiến lại luôn tự hào về cái dĩ vãng đen kịt như bồ hóng đó. Uống nửa xị rượu, ông Tiến đứng lên đến góc phòng nhặt một đóa hoa mai rơi rụng từ chiếc bình to, có cắm một cành mai già cho mùa xuân sắp đến, rồi quay về chổ ngồi với Hậu. Ông gắn nó lên cổ áo rồi nói với anh, “Tôi có ba chiếc hoa mai vàng, nhưng không có áo màu xanh để gắn nó lên. Bây giờ màu áo đen chứ không còn màu xanh như xưa.” Hậu nhìn ông cười, Hậu chỉ nhớ đến mùa địa ngục, và cả một di sản khổng lồ trên vai loại người dân như anh. Ông Tiến hỏi Hậu đã nộp hồ sơ để xuất cảnh diện chế độ cũ hay chưa? Hậu gật đầu, ông Tiến lại bảo, “Chúng ta sẽ gặp nhau trên đất Hoa Kỳ. Uống mừng cho tương lai chúng ta.” Ông cụng ly rượu đế với Hậu. Ngày mai ông về Biên Hòa với chiếc xe cần cẩu chở hai mươi hai mét khối gỗ dầu. Ông Tiến bảo sẽ phải lo lót gần năm chỉ vàng cho chiếc xe về xưởng êm xuôi. Nhưng ông tính ra sẽ lời ít nhất hai lượng vàng. Ông nói thêm, “Tôi đang gom tiền lời để đóng ghe vượt biên. Anh muốn tôi dành cho một chỗ.” Hậu chỉ cười, thầm nghĩ kiểu ông Tiến nói chuyện không ai tin. Nếu công an nghe ông nói, ông đi tù như bỡn!

Khi Hậu đi được chuyến gỗ thứ nhất. Về nhà nghỉ nửa tháng, anh ghé thăm Tu hai lần đều không gặp. Vợ chồng Tu đi làm vì vải xuất xưởng liên tục trong tháng. Hậu mừng và cũng mong hai vợ chồng Tu hòa nhau để làm ăn. Lúc này dư luận về việc xuất cảnh diện con lai rất rõ ràng và việc mua bán con lai cũng bắt đầu. Chị của Hậu nói với anh, “Giấy tờ của em đã nộp xong và nhận được hồi báo. Em chỉ việc chờ, không biết diện con lai và diện chế độ cũ, diện nào ưu tiên hơn?” Hậu lắc đầu, “Em không biết, nhưng em không đi vượt biên nữa đâu!”

 

(còn tiếp)

Articles by Lê Lạc Giao

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)