Home » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Mùa Địa Ngục (kỳ 7)

0 comment ♦ 24.05.2023

Trong khi Định đếm vải, mắt anh ta thường xuyên liếc nhìn Ngâu. Ngâu thật đẹp, Hậu thấy rõ ràng cái đẹp của cô ta quyến rũ kinh khiếp, và anh tự hỏi mình có bị cuốn hút mê mẩn hay tỉnh táo hỏi lòng như thế. Hậu kiểm tra mình có đóng kịch, dối lòng hay không? Lúc này anh nhớ đến Mùi và những ngày dạy cô ta giải toán đại số ở trại Vĩnh Quang. Cảm giác hôm nay giống hệt ngày ấy. Hâu xua ngay ý nghĩ lúc chở Ngâu và kiện vải to về nhà.

Trên đường về vì có kiện vải lớn phía bửng xe, Ngâu phải vòng hai tay lên phía trước giữ và ôm Hậu cho khỏi mất thăng bằng. Ngâu áp mặt vào lưng, cho anh cảm giác nghe cả hơi thở lẫn một bàn tay Ngâu như ve vuốt bụng anh. Hậu lại tự hỏi “Là hơi thở của anh hay của Ngâu?” Về đến đầu đường vào nhà, Hậu nghe Ngâu rướn người lên nói vào tai anh, “Có thích không?” nói xong Ngâu khúc khích cười. Hậu không nói tiếng nào lẳng lặng cùng Ngâu khuân kiện vải xuống xe đem vào nhà. Mơ đang pha café cho khách đưa tay chào Hậu. Anh đưa tấm giấy ký nhận hàng cho Ngâu rồi nhắc cô khi vắt sổ xong cho anh hay, và lên xe chạy về nhà chị ăn cơm.

Buổi trưa Hậu nằm suy nghĩ. Lòng anh thực sự xáo trộn khi nhớ đến từng cử chỉ của Ngâu. Hậu ôn lại quá trình tình cảm của mình. Bao nhiêu yêu đương một thời hoa mộng, cùng những cuộc phiêu lưu tình dục của ngày tháng đi làm. Anh quên nó từ lâu dù nó vẫn hiện diện trong con người anh. Những lần nói chuyện với Tu, Hậu đều góp ý từ những kinh nghiệm thể xác như xác minh mình không quên sự hiện diện của nó. Ngâu hôm nay nhắc nhở anh. Hậu nhắm mắt thấy cả Ngâu lẫn Mơ như những tia nắng bị nhốt trong chiếc bình thời cuộc tràn ra ngoài, chan hòa trên từng phân da thịt lạnh lẽo của anh, đánh thức nỗi thèm muốn, khát khao bấy lâu chìm trong bóng tối lãnh đạm, và khắc nghiệt từ một thời điêu linh lịch sử.

Trưa hôm sau, Hậu lên nhà cha rồi ghé Ngâu xem tình hình vắt sổ đến đâu. Ngâu chỉ kiện vải cột vuông vắn để giữa nhà bảo, “Đã vắt sổ xong. Em và Mơ làm việc suốt đêm. Tính tiền cũng khá đấy anh.” Hậu không ngờ công việc hoàn tất nhanh như vậy. Định cho biết không được quá ba ngày, trong khi chưa đến hai mươi bốn giờ đã xong. Ngâu thúc Hậu giao hàng sớm may ra có thể kiếm thêm hàng để làm. Kiểu nói của Ngâu rõ cô đang cần tiền. Hậu không nói gì chỉ cắm cúi cùng Ngâu đi giao hàng. Lúc chở Ngâu ra khỏi con phố, anh tự hỏi “Sao Ngâu không để Mơ đi cùng anh, như cô đã nói hôm qua?”

Hậu chở Ngâu chạy trong một thành phố buổi xế chiều lờ mờ hơi nóng. Giao hàng cho Định, anh ta ngạc nhiên bảo, “Làm như máy, có đúng tiêu chuẩn hay không?” Định lôi từng bộ quần áo ra kiểm tra. Cuối cùng Định nói với Hậu, “Hàng đạt tiêu chuẩn, nhưng em dự định ba ngày sau mới chuẩn bị tiền cho anh. Thôi chịu khó hai hôm nữa đến lấy tiền và nhận hàng mới.” Hậu chở Ngâu vừa ra khỏi ngõ nhà Định trời mưa ập đến. Hậu phóng thật nhanh hy vọng tránh khỏi luồng mưa, nào ngờ mưa lại lớn hơn. Ngâu ngồi sau ôm chặt anh, đến gần đường Bà Huyện Thanh Quan mưa rát quá, Ngâu la lên tìm chỗ tránh mưa. Đúng một biệt thự bán café Hậu tấp vào. Hai người chui vào tận góc trong vườn có mái che, vì quần áo ướt và lạnh. Hậu gọi hai ly trà lipton nóng. Ngâu ngồi sát vào anh khiến Hậu ban đầu có chút e ngại. Ngâu nói, “Em lạnh quá!” Hậu im lặng lấy thuốc ra hút. Cơn mưa dầm khiến trời mau tối. Quán mở đèn mờ mờ, càng khiến Hậu lo lắng chỉ mong mưa mau tạnh. Mưa vẫn rả rích, hai người uống hết ly trà và quần áo khô dần. Hậu chợt hỏi Ngâu, “Sao Ngâu không để Mơ đi với anh?” Ngâu nắm tay Hậu nói, “Anh không thích đi với em hay sao?” Hậu lúng túng, “Thì em bảo giới thiệu Mơ cho anh mà.” Ngâu cười, “Chuyện ấy tính sau.” Cô đưa mắt nhìn chung quanh rồi quay sang ôm Hậu. Ngâu tìm môi Hậu rồi hôn anh. Ban đầu Hậu có chút e ngại, nhưng sau đó anh thấy mình nóng bừng, bèn hôn trả Ngâu nồng nhiệt rồi kéo dài. Làm như Ngâu cũng bị kích thích rồi cả hai quấn lấy nhau. Hậu cho tay vào ngực Ngâu như tìm chỗ ấm, trong khi Ngâu cũng luồn đôi tay lên lồng ngực Hậu sờ soạng như nắm bắt lại một niềm vui xa xưa.

Khi hai người buông nhau, dưới ánh đèn vàng nhạt nhòa, Hậu thấy đôi mắt Ngâu long lanh, mặt bừng đỏ và đôi môi như tủm tỉm cười. Bên ngoài trời mưa đã tạnh. Hậu gọi tính tiền rồi chở Ngâu về. Đêm hôm ấy, Hậu trằn trọc như thấy có lỗi với Lộc, và sau đó trong đầu như có tiếng nói biện hộ cho hành động của mình ban chiều.

Hai ngày sau, Hậu đến chở Ngâu đi lấy tiền và nhận hàng mới. Lúc trở về, Ngâu áp mặt vào lưng anh nói nho nhỏ, “Anh đừng buồn em vì chuyện hôm trước. Em và anh Lộc lấy nhau như gá nghĩa. Anh Lộc không khác một kẻ pê đê, nhưng anh ấy tốt bụng. Anh hiểu cho em.” Hậu bấy giờ nắm lấy tay Ngâu như thông cảm nói, “Em cứ vắt sổ lấy tiền. Chia cho anh tượng trưng để anh uống café được rồi.” Nói xong, Hậu như nhẹ lòng rồi tự vỗ về mình nên tránh xa chị em Ngâu.

Về nhà ngồi uống trà, Hậu lại nhớ từng cử chỉ âu yếm của Ngâu hôm trước, liền hiểu trong lòng mình có hai sức mạnh chống đối lẫn nhau. Ngay tức khắc, anh hình dung ra cấu trúc sinh mệnh con người, trong đó chiến tranh là đích điểm xung đột cụ thể rõ ràng nhất để hoàn tất một ước muốn, một khát vọng… vốn rõ ràng, hoặc tiềm ẩn; và cũng không phải một xung đột mâu thuẫn duy nhất, mà rất nhiều tùy thuộc gốc rễ ý chí phát sinh. Trường hợp Tu là bằng chứng cụ thể nhưng vô cùng phức tạp, còn bản thân Hậu, một khởi điểm rất dễ nhận dạng là tình cảm xung đột hiện tại trong lòng anh: một Ngâu quyến rũ hấp dẫn mê hoặc, và một Ngâu mưu đồ để đạt mục đích riêng tư.

Khi Hậu vừa ra về, Mơ đến ngồi với Ngâu trước cửa nhà. Chỉ có hai người khách đang uống café. Mơ hỏi nhỏ Ngâu, “Chị hỏi anh Hậu hay chưa?” Ngâu lắc đầu, “Chưa, nhưng chờ cơ hội. Nếu nói thẳng thừng, anh Hậu từ chối ngay vì anh kiểu người khuôn thước đạo đức.” Nghe chị nói, Mơ cười ngặt nghẽo:

“Thực thế sao, chị thử chưa mà biết?”

Ngâu không trả lời mà nhìn Mơ như trách móc. Cô nhớ lại nụ hôn hai người thật dài chiều mưa hôm trước, lòng tự dưng ấm áp, xao động. Anh ấy thật hiền lành dễ thương. Thâm tâm Ngâu nghĩ như thế, và có chút lưu luyến dù cô đã chuẩn bị rất lâu tình huống cư xử với Hậu. Tình cảm của Ngâu là một tự truyện dày cộm vì cô có sắc đẹp quyến rũ đàn ông, và cũng vì cô ngay từ thuở bé tâm hồn rất ngây thơ lãng mạn. Lộc là người chồng thứ ba của cô, tuy anh lớn tuổi nhưng lại là người chồng cô ưng ý nhất. Lộc chưa bao giờ nói nặng cô một lời, mà chìu chuộng, thương yêu cô không khác người em gái. Chỉ chuyện chăn gối là điều duy nhất Ngâu hết sức bất mãn, ngay từ lúc ban đầu lấy nhau. Đêm tân hôn, Lộc cởi bỏ quần áo Ngâu rồi chỉ nhìn chăm chú, săm soi từng phân da thịt thân thể cô, cuối cùng anh khen, “Em có thân hình tuyệt đẹp.” Sau đó Lộc tắt đèn ngủ ngon lành như sau khi xem một cuộn phim câm. Đêm hôm sau, Lộc thú thật mình bất lực và đồng tính. Ngâu bấy giờ chưng hửng, cô thấy mình bị xúc phạm vì thỉnh thoảng Lộc lại có màn bắt cô cởi bỏ quần áo, rồi nhìn ngắm cô không khác xem một bức tượng khỏa thân. Một lần Ngâu hỏi, “Thái độ của anh thật khó hiểu. Anh nhìn như thế để làm gì?” Lộc từ tốn trả lời, “Anh nhìn để nhận ra anh và em không giống nhau!” Ngâu dở khóc dở cười, nhưng cá tính Lộc hiền lành, chăm chỉ và giúp cô trả dứt món nợ to. Sau đó Ngâu quen dần với tình trạng hôn nhân khiếm khuyết của mình.

Khi nghe ông Xuân, ba Hậu vui miệng kể chuyện con trai, Ngâu trong đầu hình dung một kế hoạch. Cô nghĩ đến em gái đang sống tại Đà Lạt với cha và hai anh. Mơ là em cô đang độc thân, có thể xuất cảnh theo cha nhưng rất bấp bênh vì cha cô tuổi gần tám mươi, có thể mất vì bệnh tật bất kỳ lúc nào. Điều duy nhất làm được là Mơ lấy chồng, theo diện người chế độ cũ học tập cải tạo trên ba năm. Hậu là người Ngâu nhắm đến. Cô nhắn Mơ về Sài gòn ở với vợ chồng cô, phụ bán café và cho Hậu gặp mặt. Sắc đẹp Mơ không thiếu đàn ông muốn lấy làm vợ, dù thực tế Mơ vừa ly dị sáu tháng trước. Nhưng khi Ngâu gặp Hậu, tiếp xúc với anh vài lần lòng cô thay đổi. Thay vì Mơ, cô muốn mình là người cùng anh xuất cảnh, do đó cô tìm cách hoãn binh với em gái.

Mỗi buổi sáng trong tuần, Hậu thường đạp xe xuống Tân Định tập thể dục. Tại nhà Lâm, một người bạn thân có sân rộng giúp Hậu tập thở khí công và Thái cực quyền. Sau đó hai người ra chợ Tân Định uống café trước khi trở về nhà. Sáng nay sau khi uống café, Hậu đạp xe đến nhà Định xem có hàng vắt sổ hay chưa. Định cho biết tối hôm sau mới có hàng chở đến. Định nhắc Hậu, “Phải có mặt ngay lúc bảy giờ tối để nhận hàng, chậm trễ người ta giành mất, tuần lễ sau mới có hàng trở lại. Anh Hậu nhớ đấy?” Khi Hậu bước ra cửa Định đi theo hỏi, “Cô gái đi với anh thật đẹp, có phải người yêu của anh hay không?” Hậu xua tay, “Không phải chỉ là bạn làm ăn.” Định buột miệng, “Cô ta sao thân mật với anh như vậy?” Hậu nói, “Cô ta đã có chồng và anh xem cô như em. Nhưng Định hỏi làm gì? Ông thầy tu!” Định cười trả lời, “Cô ấy đẹp quá khiến em động lòng. Nhưng em hoàn tục và đã lấy vợ kia mà!” Hậu quay lại đưa tay chỉ mặt Định nói đùa, “Càng phải đứng đắn vì đã có vợ.” Trên đường đạp xe về nhà, Hậu nghĩ Định đi tu mươi lăm năm, tuy hoàn tục nhưng trước sắc đẹp của Ngâu cũng phải động lòng trần! Hậu có chút buồn cho Ngâu. Đẹp kiểu Ngâu chỉ có khổ, anh nghĩ như thể.

Trưa đạp xe về nhà cha ăn cơm, Hậu ghé Ngâu dặn cô việc buổi tối lấy hàng. Ngâu nói:

“Chiều bốn giờ đến chở em, Mơ về Đà Lạt sáng nay vì cha em bệnh.”

“Sáu giờ hãy đi, vì Định nhắn như thế. Đi sớm làm gì.”

“Em cần gặp anh nói câu chuyện riêng.”

“Thì nói bây giờ cũng được mà!”

“Câu chuyện dài và nhiều chi tiết.”

“Thế ai bán café?”

“Chiều nay em nghỉ bán.”

Hậu về nhà buổi trưa thắc mắc không biết ý của Ngâu thế nào việc hẹn đến sớm chiều nay. Anh đoán chuyện có liên quan đến Mơ và hình dung chút ít chi tiết. Anh tự cho mình từ chối nếu Ngâu đề nghị việc liên quan đến xuất cảnh. Hậu đoán như thế.

Khi Ngâu ngồi lên xe honda Hậu chở, cô bảo, “Anh chạy đi, em chỉ đường cho.” Hậu nhìn vào nhà không thấy Lộc ngồi may như mọi hôm, anh hỏi Ngâu, cô bảo, “Anh Lộc đi chợ Kim Biên mua chỉ vắt sổ chưa về.” Hậu chạy xe về hướng Sài gòn, đến Ngô Tùng Châu, Ngâu chỉ Hậu chạy vào con hẻm, “Vào nhà mợ em, em cần gặp bà.” Căn nhà cuối hẻm, cửa đóng. Ngâu gọi một cô gái nhỏ ra mở cửa, thấy Ngâu chào. Hai người vào nhà. Mợ Ngâu là một bà cụ sáu mươi khuôn mặt khắc khổ đang ngồi ở phòng khách, khi thấy Ngâu bà vẩy tay ra dấu đến gần bà. Khi Hậu bước vào nhà, bà nhìn nhưng không tỏ dấu hiệu gì chỉ hỏi Ngâu:

“Mày ly dị nữa phải không?”

“Không có mợ ơi. Đây là người bạn làm ăn của vợ chồng con.”

Nghe Ngâu trả lời, bà “Xì” một tiếng tỏ vẻ nghi ngờ. Hậu vừa ngồi xuống ghế Ngâu quay sang bảo anh chờ một lát, rồi Ngâu dắt mợ lên gác. Mười phút sau, Ngâu xuống nhà bảo con bé cháu ra sân rồi kéo một chiếc ghế đẩu đến gần Hậu ngồi xuống nói, “Em có nói chuyện với ba anh hôm trước…” Hậu xua tay, “Em muốn gì cứ nói ra, anh không có dính líu gì đến ba anh cả.” Lúc này, Ngâu chợt thở ra nói, “Em cần xuất cảnh…” Hậu ngạc nhiên:

“Tại sao, không phải Mơ mới cần anh sao?”

“Mơ về Đà Lạt rồi, nó sẽ đi với cha em vì nó đang độc thân. Còn em thì khác…”

Hậu ngắt lời, “Thế chồng em thế nào?” Ngâu lắc đầu, “Em ly dị với anh Lộc, anh ấy sẽ đồng ý vì chúng em chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.” Lúc này Hậu bất ngờ cách nói của Ngâu, anh không hiểu thế nào để hỏi Ngâu thì cô ta cầm tay Hậu vuốt ve nói, “Em thật lòng thương anh, em muốn làm vợ anh nếu anh không chê bai em. Còn nếu…” Ngâu im lặng, Hậu hỏi ngay, “Nếu anh không muốn thì sao?” Lúc này Ngâu nhìn Hậu, đôi mắt cô đỏ lên rưng rưng muốn khóc. Ngâu nói, “Em thương anh và em tin anh cũng thương em, dù là thương hại đi nữa hãy giúp em. Vốn liếng em có hai cây vàng, em sẽ lo tất cả về mặt tài chính. Anh sẽ có hai cây vàng nếu bằng lòng làm hôn thú với em.”

Câu cuối của Ngâu trở thành chuyện mua bán, nhưng Hậu hiểu ý Ngâu. Cô ta không phải là người ngu ngốc, chỉ bằng vào tình cảm ngay cả nếu có với anh. Ngâu khôn ngoan và biết tính toán. Nhưng qua cách trình bày của cô, Hậu hiểu phần nào sự thật. Anh nói với Ngâu sau khi nhìn đồng hồ:

“Chúng ta đi nhận hàng kẻo trễ. Chuyện ấy tính sau, và em phải biết chương trình này nào được nhà nước công bố chính thức đâu. Có khi chỉ là chém gió thì sao?”

Hậu lại nhìn vào mắt Ngâu nói diễu, “Không khéo em mất cả chì lẫn chài đó!” Ngâu không nói gì chỉ đứng lên đến ôm Hậu thì thầm vào tai anh, “Em yêu anh thật lòng, đừng đùa với em mà. Cái gì em có là của anh. Anh hiểu không?” Hậu nghe nhưng anh đi ra cửa dắt xe ra sân, rồi chở Ngâu đi xuống nhà Định nhận hàng.

Lần nhận kiện vải thứ ba, ba ngày sau Hậu mới chở Ngâu đi giao hàng và lấy tiền. Lần này chỉ mỗi Ngâu làm công việc vắt sổ, cô không cho Lộc tham dự vì anh ta ngồi may suốt ngày, cần nghỉ ngơi. Ngâu kể với Hậu rồi nói, “Có vắt sổ em không bán café nữa mà cho một người quen giúp khi nào Mơ xuống hãy hay. Lần này em đãi anh ăn phở.” Hậu từ chối không được mới đi với Ngâu, ăn xong cô rủ Hậu uống café và cũng vào chiếc quán biệt thự trú mưa lần trước. Quán chơi nhạc Từ Công Phụng Hậu rất thích. Ngâu ngồi nép vào Hậu như đôi tình nhân. Đến tám giờ tối hai người mới về nhà. Trước khi lên xe, Ngâu ôm Hậu hôn vào má anh rồi thì thào, “Em ước chi được làm vợ anh.” Hậu im lặng vì anh không biết mình phải nói gì, và chính anh cũng nghi ngờ nếu mình nói có thật lòng hay không!”

Chiều ngày hôm sau, Hậu đi với Phúc xuống lâm trường HL Trị An, với tấm giấy gia hạn mua gỗ xây dựng. Lần này đi mất hai tuần mới mang được 45 mét khối gỗ dầu trở về Hốc Môn. Suốt thời gian ở Lâm trường Hậu nhớ Ngâu và những lời hứa của anh. Anh muốn giải quyết chuyện dính líu với Ngâu và Mơ. Thực ra chỉ với Ngâu vì rõ cô muốn cùng anh làm hôn thú xuất cảnh. Việc này xảy ra một khi Ngâu ly dị Lộc và có đúng thật như Ngâu nói hay cô chỉ đặt chuyện cho Hậu tin mà có quyết định.

Hậu sống quen tình trạng cô đơn của mình. Nỗi cô đơn thường trực gắn liền một hơi thở chịu đựng triền miên trong cái môi trường hình ống của đất nước. Nếu có cô đơn trong tình yêu, chuyện này với Hậu không thành vấn đề. Tuy nhiên, nếu thực hiện yêu cầu của Ngâu lại là một chuyện khác, tuy ít phức tạp nhưng Hậu phải bắt tay vào một kế hoạch. Từ ban đầu Hậu từ chối việc làm này, cho đến hôm nay anh không thấy hào hứng trong việc nắm tay Ngâu ra đi. Nghĩ về nó, Hậu luôn có cảm giác mình làm điều không đúng cho một tương lai, dù tương lai này anh không hình dung được ra sao. Nhưng đáy lòng anh lại trắc ẩn hoàn cảnh chị em Ngâu Mơ. Cái khung tình cảm này hiện nay giăng mắc nhiều nơi, trong bầu trời u ám xám xịt của cuộc chiến tranh mà anh đã trải qua. Nếu đồng ý giúp Ngâu, thật sự Hậu phiền phức. Anh phải chờ bổ túc giấy tờ cho Ngâu, và việc này không biết bao giờ hoàn tất. Giả định một khi hoàn tất, việc làm hôn thú xảy ra trong khi Ngâu luôn bảo, “Em yêu anh, thật sự em yêu anh!” và ngay lúc bấy giờ Hậu phán, “Anh không yêu em!” thì kịch bản sẽ ra sao. Đâu là tình cảm và đâu là lý trí trong con người Hậu và Ngâu.

Hậu suy nghĩ và quyết định. Lấy lý do phải đi lâm trường lấy gỗ, anh tránh mặt Ngâu. Thời gian sẽ làm Ngâu nản lòng và thay đổi kế hoạch. Hậu tránh không lên thăm cha một thời gian cũng vì lý do đó.

Lê Lạc Giao
Tháng 12/2021

Articles by Lê Lạc Giao

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)