Home » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Mùa Địa Ngục (Kỳ 9)

0 comment ♦ 26.05.2023

 

 

Tu giận dữ khi thấy Cẩm ôm James thân mật, trước khi cô bước ra khỏi xe vào nhà. James là mục sư tin lành Methodist có công giúp gia đình Tu cuộc sống ổn định. Ông giúp Cẩm có việc làm bán thời gian tại nhà thờ ông quản trị, trong khi cả nhà Tu còn đi học ESL. Thấy mặt Tu khó coi, Cẩm quay lại thấy James đã lái xe ra về bèn quát lên:

“Anh vô lý vừa phải. Ở Mỹ, từ giã hug nhau là chuyện bình thường!”

“Nhưng cách ôm của cô, tôi thấy không bình thường chút nào cả!”

“Anh đừng nói bậy, con gái bây giờ lớn rồi nó nghe không tốt!”

Tu không nói thêm đi ra sau vườn tưới hoa. Cẩm vào nhà, lấy thức ăn trong tủ lạnh ra hâm nóng. Yến bây giờ có tên Mỹ là Jenny từ phòng chạy ra hỏi mẹ thức ăn. Cả ba ngồi ăn chiều, Tu vẫn mặt hầm hầm không nói, Jenny hỏi, “Ba lại gây với mẹ rồi sao?” Tu lắc đầu, cúi xuống ăn hết miếng bánh hamburger kẹp hai lần thịt và cheese, uống ly sữa tươi rồi đứng dậy. Cẩm nói, “Con đừng thắc mắc ba con, ăn xong đi học bài cho ngày mai.”

Tu nằm trên giường xem TV, trong khi Cẩm tắm xong bước vào phòng lên nằm cạnh chồng. Chương trình tin tức đang nói về trận Super Bowl XXIX. Thấy Tu chăm chú xem trận đấu football, Cẩm thở dài quay mặt vào tường. Tu liếc vợ thấy thân thể nẩy nở của Cẩm sau tấm áo ngủ mỏng tanh, rồi nhìn thân thể ốm o của mình anh chán chường. Tuy ăn uống nhiều, và Cẩm cũng có ý vỗ béo chồng mà Tu vẫn không mập lên được. Năm đầu tiên, Tu có lên thêm hai ký lô rồi dừng lại. Buổi tối, bắt đầu làm tình có phần mạnh mẽ dữ dội hơn ở Việt Nam, nhưng chất lượng cuộc làm tình rất kém. Ở Mỹ, không cần bình rượu tắc kè vì đã có phim ảnh, sex shops khắp nơi. Ham muốn tình dục nhiều hơn, nhưng điều cả hai muốn đều không đạt được. Cẩm sống trong xứ sở tự do, bình đẳng, tôn trọng nhân quyền dĩ nhiên hiểu giá trị tối thiểu của nó. Và Cẩm cũng tận dụng tối đa ưu thế phụ nữ bình đẳng của cô. Cẩm hăm dọa, thậm chí gây gổ, phản đối Tu công khai mà không sợ Tu đàn áp theo kiểu “chồng chúa vợ tôi” ở Việt Nam. Tu cũng biết thân phận của mình, vô ý ngu ngốc cư xử với vợ vũ phu không khéo mình mất trắng. Nhiều bằng chứng cho thấy những anh chồng Mỹ bạo lực với vợ vào tù, rồi ly dị với cái thân cùng bộ quần áo đang mặc trên người, lủi thủi ra khỏi nhà.

Nghĩ đến đó Tu thở dài tắt TV. Anh nằm im suy nghĩ bằng mọi cách cho chóng ngủ nhưng không được. Tu nhớ tháng rồi hai vợ chồng gây lộn, giữa khuya anh nói với Cẩm điều anh giấu giếm trước kia, “Tôi lấy cô vì Khôi. Khôi trước khi mất, yêu cầu tôi lấy cô làm vợ và bảo bọc cô suốt đời. Cho đến hôm nay, tôi mới thấy mình tự đóng cho mình chiếc cũi, chấp nhận bản án chung thân cùng một mùa địa ngục.” Nghe Tu lần đầu tiên nói chuyện thời xa xưa, Cẩm bất ngờ òa lên khóc. Suốt ngày hôm sau, cô không thèm nói chuyện với Tu, tối vào phòng trước khi ngủ cô nói, “Cám ơn anh vì anh Khôi lo cho tôi. Nhưng nếu không có hạnh phúc, chúng ta ly dị. Ở đây ly dị dễ dàng và nhanh chóng. Nếu anh đồng ý, ngày mai chúng ta ra tòa. Tôi vừa hỏi những người làm việc với tôi tại nhà thờ chiều nay.” Nghe Cẩm nói, lòng Tu nguội lạnh không giống ban tối, rồi Tu nhớ khuôn mặt, nụ cười và bao kỷ niệm ấu thơ với Khôi. Khôi thực sự không khác anh em ruột thịt của Tu. Anh tự thấy mình có lỗi, có tội với bạn. Tu im lặng rất lâu, rồi ôm Cẩm ve vuốt cô như xin lỗi. Cuối cùng hai người làm hòa, rồi làm tình với nhau. Chất lượng cuộc ái ân như gia tăng, và đêm ấy hình như Cẩm ngủ với nụ cười.

Nhịp sống vợ chồng Tu cứ như thể chuyến xe chạy trên con đường khúc khuỷu ổ gà. Gây gổ rồi giảng hòa, lặp đi lặp lại mãi. Nhưng càng về sau, tình cảnh càng trầm trọng thê thảm hơn. Jenny học xong college ra làm việc thường giảng hòa cha mẹ, nhưng không hề giảm bớt chút nào hiềm khích giữa hai người. Jenny kiếm được việc làm ở một county xa nhà năm mươi dặm. Cô thuê nhà ở riêng, và chỉ về với cha mẹ hai ngày cuối tuần. Điều Jenny bất mãn nhất là mẹ cô, về sau mỗi lần gây gổ chửi mắng cha cô nặng nề không thiếu từ ngữ thô tục nào, cả tiếng Việt lẫn tiếng Mỹ. Tu ban đầu chịu đựng, sau thường bỏ nhà đi đến người quen ở chơi vài ngày mới trở về. Anh không còn quan tâm đến vợ. Trong khi Cẩm đi làm móng tay kiếm tiền rất nhiều, sống phóng túng và có thêm nhiều tình nhân. Thậm chí vì Tu không thường ở nhà, Cẩm đưa tình nhân về nhà ngủ. Có lần Tu về sớm, gặp người đàn ông lạ trong phòng. Anh giận dữ tức tối bỏ đi. Từ đó, Tu nhiều đêm nằm chiêm bao thấy mình giết Cẩm. Anh bóp cổ vợ đến chết. Có lần lại thấy dùng dao đâm vợ rồi chặt đầu Cẩm. Thức giấc Tu còn thấy mình ướt đẫm mồ hôi, tay run lẩy bẩy. Tu đề nghị ly dị với Cẩm. Lúc này Cẩm lại thẳng thừng từ chối rồi đay nghiến, “Anh muốn phản bội lời hứa hay sao mà đòi ly dị?” “Anh bất lực không làm xong bổn phận người chồng nên đòi ly di?” “Anh là thằng hèn vì không làm gì ra tiền nuôi vợ. Anh đang sống trong căn nhà tôi trả tiền mướn hàng tháng, không thấy xấu hổ nhục nhã hay sao?” Nghe những lời nguyền rủa cay chua, ác độc của vợ, Tu lại bỏ nhà ra đi.

Nhưng rồi như bị ma xua quỷ khiến chừng một tuần, nửa tháng Tu lại trở về nhà. Sau đó lại ra đi vì những lời mắng chửi của Cẩm. Tu kiếm việc làm bán thời gian, anh buôn bán chợ trời cùng vài người bạn quen để sống qua ngày. Sáng hôm nay, chợ trời nơi anh bán có mở buổi triển lãm súng. Tu lang thang vào các cửa hàng để xem. Đến chỗ trưng bày súng Smith & Wesson, Tu thấy một khẩu G44 giống như khẩu súng trong thời kỳ anh ở Pleiku được Khôi cho đi tập bắn ngoài Biển Hồ. Khẩu súng giá 120 đồng. Houston mua súng tại chợ trời triển lãm, không đòi hỏi phải đăng ký lý lịch. Tu mua khẩu G44 và một băng đạn 10 viên dễ dàng như mua thức ăn. Anh bỏ súng vào trong xắc tay cá nhân phía sau trunk xe. Buổi tối, Tu về nhà bạn đem súng vào phòng tắm tháo mở súng và lắp đạn. Trong đầu Tu nghĩ, “Mình đi sớm về khuya, cần cây súng để tự vệ vì lúc này quá nhiều cướp bóc tại Houston.”

Hai ngày sau, buổi chiều ăn cơm uống hai lon bia với bạn xong, Tu ra xe ngồi. Anh nhớ Hậu rồi tự hứa tuần sau mua vé máy bay đi San Jose thăm bạn. Tu nghĩ mình cần Hậu an ủi, và cho lời khuyên. Đã mấy năm rồi Tu như quên hẳn Hậu, vì cuộc sống gia đình mâu thuẫn triền miên của mình. Tu nhớ lại những ngày ở Sài Gòn, và những buổi uống rượu cùng Hậu. Tu lại nhớ ngược về những năm tháng hoa niên cùng Khôi. Anh chảy nước mắt, cảm thấy cô đơn lẫn hoang mang vô cùng tận. Tu tự hỏi, “Phải chăng tất cả những gì đã đang xảy ra với anh, đều là di sản của cuộc chiến tranh ngày trước như Hậu thường nói. Có thể Tu không nín thở như Hậu thời ấy, nhưng sang đây không phải anh đang nín thở hay sao? Tu nín thở nhưng không ý thức mình chỉ có một hơi thở duy nhất. Anh sống mãi trong mùa địa ngục do Cẩm, vợ anh, tạo ra, và có cả ý chí của anh dựng xây đóng góp. Tu nhìn lại từ lúc Khôi và anh chia tay nhau. Khôi bước vào lò lửa chiến tranh, còn anh tìm một người con gái cho Khôi yêu rồi lấy làm vợ. Khôi chết để lại di chúc cho Tu một con người, và một mối tình. Rồi bắt đầu một mùa địa ngục. Tu nhắm mắt, mở mắt quyết định lái xe về nhà.

Đêm nay sinh nhật của Cẩm. Cô tổ chức một bữa tiệc nhỏ mười người. Trong đó có cả đồng nghiệp lẫn tình nhân, cùng vài người bạn thân. Họ ăn uống chúc mừng sinh nhật Cẩm. Bia rượu rót ra liên miên, chai lọ nằm ngổn ngang trên sàn nhà. Tu bước vào nhà đúng lúc mọi người bắt đầu ăn bánh sinh nhật vừa cắt. Ông Sinh là người chủ tiệm làm móng tay, thấy Tu bước vào sửng sốt rồi sợ hãi vì ánh mắt rực lửa của anh. “Anh Tu, hôm nay sinh nhật của chị, anh đi đâu giờ mới về. Uống với anh chị em ở đây chúc mừng chị Cẩm.” Ông Sinh nói lớn. Mọi người lúc này ngẩng đầu nhìn Tu. Cẩm không thèm nhìn chồng chỉ đưa ly rượu lên cao la to:

“Uống mừng với tôi đi các bạn!”

Mọi người la to, “Happy birthday!” Tu đến gần Cẩm giật ly rượu của vợ. Cẩm giật lại rồi cụng với một gã có khuôn mặt dài như ngựa, “Vô với em đi cưng!” Thắng, gã tình nhân của Cẩm lúc này say rượu, bất kể nhào đến ôm Cẩm vừa lè nhè, “Happy birthday!” rồi mọi người đều la to “Happy birthday!” ầm ĩ. Tu nổi nóng đến trước mặt Cẩm tát vào mặt. Cẩm hét lên:

“Mày ở đâu về mà hành hung tao? Tao gọi cảnh sát ngay!”

Tu không nói bước đến định tát vợ lần nữa thì Thắng nhảy đến chặn trước Cẩm, chỉ tay vào mặt Tu hét to, “Cút đi kẻo tao đánh chết bây giờ.” Lúc này ông Sinh và vài người quen biết Tu, đến ngăn cản hai người. Tu giận tím mặt ra xe, mở trunk lấy cây G44 lên đạn rồi đi vào nhà, đến trước mặt Cẩm chĩa vào ngực cô bóp cò. Cẩm sợ hãi xanh mặt chưa nói tiếng nào, đã bị viên đạn bắn hất tung người vào vách nhà phía sau. Tiếng súng nổ khiến ai nấy kinh hoàng, hoảng loạn chạy ra cửa. Thắng đứng gần Cẩm sợ chết trân, bị Tu bắn phát thứ hai ngã ngửa lên bàn. Ông Sinh la lên, “Anh Tu xin anh…” chưa kịp nói hết đã lãnh viên đạn thứ ba vào đầu hất ngửa ra sau. Người thứ tư bị hạ là một thanh niên từ nhà sau mới bước lên hoảng sợ tính chạy ngược về, cũng bị Tu bắn đến hai phát gục chết trên bậc thềm nhà bếp. Trong nhà không còn người nào, Tu ném cây súng xuống đất, nhìn Cẩm nằm chết nói to, “Khôi, tao xin lỗi đã giết Cẩm của mày!” Anh đi đến chiếc điện thoại để bàn gọi cho Jenny, nhưng không gặp bèn nhắn, “Jenny, xin lỗi con, ba vừa bắn mẹ chết!” Tu đến ghế ngồi xuống im lặng, nhắm mắt cho đến khi cảnh sát đến bắt đi.

*

Bài báo tiếng Việt tường thuật tỉ mỉ câu chuyện Tu ghen tuông giết vợ, và ba người khách được Hậu đọc cho Ngâu nghe. Ngâu đang mang thai tháng thứ bảy đứa con thứ hai, run lẩy bẩy khi nghe xong câu chuyện. Hậu đỡ vợ vào phòng ngủ nói, “Em nằm nghỉ đừng nhớ đến chuyện anh Tu, xem đó như một tai nạn.” Ngâu gật đầu, trong khi thằng bé Hỷ Thước chạy vào phòng hỏi mẹ, “Mẹ ơi con đói bụng!” Hậu dắt con trai đến tủ lạnh lấy bánh cho con ăn xong, anh ra phòng khách ngồi đăm chiêu tư lự.

Hậu không nghĩ cuộc đời Tu kết cuộc như thế này. Anh ước lượng nếu kết án, Tu may mắn không bị tử hình cũng sẽ chung thân, không được hưởng khoan hồng, và chết trong tù vì số tuổi của Tu ngày hôm nay cũng đã cao. Ôn lại những điều mình biết được về bạn, Hậu thấy vận mệnh cuộc đời là kết quả một quá trình vận động lâu dài của ý chí. Đặc thù mang tính nhân quả, không những trong khung thời gian mà cả phi thời gian. Không phải chỉ cõi ý thức, mà cả tiềm thức lẫn vô thức, tác động đan xen quyện lẫn với nhau.

Sang Mỹ, bằng ý chí Tu muốn viết lại cuộc đời mình, khao khát thay đổi bi kịch gia đình mà anh đã phải chịu đựng. Thực tế, Tu thèm muốn hạnh phúc gia đình trong chính sự bất lực của ý chí. Thực tại cuộc sống dù có thay đổi, nhưng bản chất cuộc hôn nhân đặc biệt tay ba, triền miên ám ảnh khôn nguôi, Tu đã không thể thay đổi vì ý chí bất lực. Tu hoàn toàn chịu trách nhiệm bi kịch cuộc đời mình. Anh không vượt qua được chính mình trong xã hội mới, vốn dành nhiều cơ hội cho những con người quyết tâm thay đổi vận mệnh.

Hậu và Tu rời bỏ quê hương, vốn căn nguyên gốc rễ bế tắc của cả hai con người, một thời là nạn nhân và nhân chứng của cuộc chiến tranh tàn bạo. Hậu còn nhận ra di sản trong người anh không chỉ của cuộc chiến tranh, mà còn cả dòng lịch sử dân tộc. Bạn bè anh, đồng bào anh cùng mang vác cái di sản vĩ đại ấy như anh, nhưng với tâm thức hoàn toàn khác biệt. Cái khác biệt phổ quát nhất là đang sống trên quê hương, dưới một bầu trời hình ống cùng một hơi thở suốt một mùa địa ngục dân tộc, mà không hề mảy may có ý chí muốn thay đổi. Vì họ không nhận ra? Hay thái độ sống bằng lòng, tự tôn, kiêu hãnh đã cha truyền con nối, hằn sâu trong tâm khảm đến độ, họ không hề hay biết mình đang sống trong thời đại mà con người vô cùng nhạy cảm với sự u mê, ngu muội của chính mình?

 
Lê Lạc Giao
Tháng 12/2021

Articles by Lê Lạc Giao

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)