Ba ngày tiếp theo, ông Xuân nhắn Hậu lên nhà. Hậu nghĩ việc có thể liên hệ đến Ngâu nên nhờ chị nhắn với cha, anh đi lấy gỗ chưa về. Buổi tối, Hậu kể chuyện Ngâu. Chị của Hậu cười bảo, “Chuyện này và chuyện con lai trở thành thời sự, và không thiếu việc phạm pháp. Em phải cẩn thận.”
Tính ra đã gần một tháng từ lần gặp Ngâu cuối cùng nhận hàng và giao hàng. Lập trường như thế nhưng nhớ tới Ngâu, Hậu cảm thấy có chút buồn phiền. Rồi anh lại xua nó đi. Hậu luôn nghĩ Ngâu là một người đàn bà đẹp, nó biến thành chủ đề của câu chuyện đang xảy ra, để anh mang tiếng là kẻ háo sắc. Hậu nghĩ mình đến nhà Tu xem tình hình ra đi của vợ chồng anh ấy thế nào. Lúc này Hậu còn giữ chiếc xe honda của cha nên lên nhà Tu mau chóng. Tám giờ rưỡi sáng, nhà Tu cửa đóng im ỉm, Hậu đoán vợ chồng Tu và con đi làm giấy tờ, hay công việc vào giai đoạn chót nên rất bận rộn. Hậu chạy xe xuống công viên trước sở Ngoại vụ. Người tụ tập như đông hơn, Hậu đứng lâu hy vọng gặp một người quen, nhưng hầu như không có ai. Lúc này việc phỏng vấn cho diện con lai tiếp tục, diện ra đi cho những viên chức chế độ cũ vẫn dẫm chân tại chỗ, dù bao lời đồn đại tích cực hơn: sắp sửa có thông báo chính thức việc nhận đơn cho các đối tượng diện này. Hậu lý luận, nếu có thỏa thuận giữa hai chính phủ Hoa Kỳ và Việt Nam, tất phải có danh sách của cả hai bên. Việc nộp đơn chỉ là hợp thức hóa, và đối chiếu để biết số lượng người đủ điều kiện ra đi.
Hậu về nhà nửa đường đổi ý chạy lên nhà cha. Anh cho rằng mình yếu đuối khi phải cố tránh một vấn đề mà mình có quyền lựa chọn để quyết định. Khi gặp cha, Hậu mới biết ông nhắn anh cho biết Tu đã mua vé máy bay và đầu tháng giêng cả gia đình sẽ xuất cảnh. Tu ghé cho ông Xuân hay vì nghĩ rằng Hậu còn đi theo áp tải gỗ trên Biên Hòa. Gia đình Tu đã về Qui Nhơn, Phan Thiết thăm nhà và cuối tháng sẽ trở về Sài gòn. Tu cho biết sẽ gặp Hậu trước khi rời Việt Nam.
Được tin Hậu mừng lắm. Thâm tâm anh mừng cho Tu vì Hậu tin rằng sang Mỹ, vấn đề gia đình Tu sẽ dễ dàng giải quyết hơn. Hơn nữa, môi trường sống mới sẽ cải thiện tình cảm của cả Tu lẫn Cẩm, và họ có thể hòa hợp trở lại. Nói chuyện với cha xong, Hậu đi bộ đến nhà Ngâu uống café. Anh ngạc nhiên hơn nữa: quán café đổi chủ. Ngồi uống nhìn tấm bảng “Tiệm May Lộc” đã biến mất. Cô chủ mới là người trước kia phụ bán với Ngâu trả lời Hậu, “Chị Ngâu dọn về quê rồi.” Hỏi về tiệm may, cô gái nói:
“Anh Lộc và chị Ngâu đã ly dị. Anh Lộc về Khánh Hội, còn chị Ngâu nghe đâu đã về Đà Lạt sống với cha.”
Hậu ngẩn ngơ ngồi uống café. Anh hoang mang không ngờ chuyện xảy ra nhanh chóng như thế. Tính ra anh và Ngâu gặp nhau lần cuối trong vòng một tháng. Anh lại nghĩ đến việc Tu sắp sửa ra đi thấy ngay sự chuyển động, thay đổi trong cuộc sống lẹ làng như chớp mắt. Đồng thời cũng thấy cái bóng đen nhận thức truyền thống lù lù, sờ sờ to như quả núi lại không hề mảy may suy suyển. Hậu thở dài, nhìn khung cảnh như hoang vắng, ít khách hơn. Hậu hút hết điếu thuốc đứng dậy chuẩn bị trả tiền thì cô chủ quán đến đưa cho anh bao thư, “Chị Ngâu bảo trao cho anh nếu gặp.” Câu nói dường như còn hàm ý, “không gặp thì thôi” có nghĩa không gì quan trọng cả. Hậu cám ơn cô, nhét lá thư vào túi quần sau rồi trả tiền ly café về lại nhà cha trả chiếc xe Honda. Trưa đạp xe về nhà chị, Hậu lấy thư Ngâu ra xem. Chỉ vỏn vẹn vài chữ, “Em hiểu ý anh muốn tránh mặt em. Nhưng em cũng muốn quyết định cuộc đời mình, vì em không muốn sống mãi như thế này. Em đến ở với mợ em, và chúng ta còn duyên sẽ gặp nhau. Em lúc nào cũng yêu quí anh. Ngâu.”
Hậu lúc này ở không, vì nông trường Phúc đang làm việc đã hết hạn ngạch gỗ trong năm. Hậu tăng cường thời gian tập thể dục. Buổi sáng uống café với Lâm lâu hơn. Có hôm đến trưa Hậu mới về nhà chị ăn cơm. Sáng nay Hậu ngồi uống café với Lâm, bất ngờ Định bước vào quán. Thấy Hậu, Định đưa tay chào, và sà xuống ngồi hỏi ngay, “Lúc này không thấy anh Hậu lấy hàng vắt sổ nữa. Giàu rồi hay sao?” Hậu lắc đầu, “Anh đi áp tải gỗ ở Biên Hòa, không có rãnh.” Định hỏi đùa, “Thế cô gái đẹp hôm nọ cũng đi áp tải gỗ với anh hay sao?” Hậu xua tay, “Không có đâu, cô ấy có chuyện của cô ấy anh không biết!” Định đứng lên bước sang bàn bạn vừa nói, “Thật đáng tiếc, lúc này quần áo cắt quá nhiều. Tăng cường thêm năm người, mỗi lần xuất vải đi vắt sổ đến mười nghìn bộ. Anh không làm được cũng uổng.”
Hậu buổi trưa về nhà tự hỏi, Ngâu có việc làm hay không lúc này? Nếu có chiếc máy vắt sổ, có phải Ngâu có thể liên hệ với Định để lấy hàng. Buổi chiều, Hậu đạp xe xuống nhà mợ Ngâu. Anh suy nghĩ ngắn gọn là gặp Ngâu giới thiệu công việc với cô. Nào ngờ Hậu vừa gõ cửa nhà, chính Ngâu ra mở cửa. Thấy Hậu, Ngâu mừng rỡ chạy ra nắm tay anh kéo vào nhà vừa đi vừa nói, “Em nghĩ không sai, nhắm mắt mở mắt ra thấy anh mà!” Hậu cảm động, “Em khỏe không, anh được thư em tuần rồi.” Giọng Ngâu rền rĩ:
“Được thư tuần rồi, mà giờ này anh mới đến?”
Hậu im lặng, anh không muốn giải thích vì giải thích càng gây hiểu lầm. Hậu hỏi:
“Em đang làm gì để sống?”
Câu hỏi hàm ngụ Hậu hiểu mọi chuyện xảy ra. Ngâu nói, “Em đang thất nghiệp, nhưng có mua lại cái máy vắt sổ của anh Lộc.” Hậu nghe hiểu chuyện chia tay không có gì khó khăn, nên Ngâu mới có cái máy vắt sổ như thế. Anh nói, “Thế thì em may mắn đấy, anh đến để cùng em đi nhận hàng về vắt sổ.” Ngâu cười tươi đến bên Hậu ôm anh thật chặt nói vào tai “Em nhớ anh lắm”. Hậu nhìn chung quanh vội gỡ tay Ngâu thì Ngâu cười, “Mợ em với cháu về quê Mỹ Tho rồi, hai tuần nữa mới lên.” Hậu nghe im lặng ngồi xuống ghế bảo, “Em có đói bụng không? Chúng ta đi ăn phở.” Ngâu gật đầu nói với Hậu, “Ăn xong chúng ta đi mua chỉ để vắt sổ. Máy không còn cuộn chỉ nào cả.” Hậu đạp xe chở Ngâu ra ngã Bảy. Ngồi sau Ngâu ôm chặt Hậu không nói tiếng nào. Hậu hỏi, “Sao không nghe em nói gì? Đói quá phải không?” Ngâu nói nho nhỏ, “Em có nằm mơ hay không mà đi với anh như thế này?”
Lúc này Hậu ngỡ ngàng, không ngờ Ngâu yêu anh đến như vậy. Lòng Hậu dấy lên cảm giác gần gũi Ngâu hơn. Hai người vào ăn phở xong, Hậu chở Ngâu đạp xe đến mua chỉ ở gần chợ Bến Thành. Sợ tối, Hâu đạp nhanh đến nơi mồ hôi ướt đẫm cổ áo. Ngâu lấy khăn tay lau khô cổ anh rồi chạy vội vào quán mua chỉ vì cửa hàng chuẩn bị đóng cửa. Lúc trở về nhà, Ngâu bảo Hậu đạp thong thả, cô nói, “Đố anh em đang nghĩ cái gì?” Hậu nói, “Anh không biết.” Ngâu nói, “Em đang nhớ hôm chúng ta uống café với nhau vì trời mưa.” Nghe cô nói, Hậu thật không nghĩ tình cảm Ngâu đối với mình sâu đậm như thế!
Đến nhà mợ Ngâu, Hậu bảo, “Em vô nhà đi, anh về nhà ngày mai đến chở em đi nhận hàng.” Ngâu lắc đầu không chịu. Cô nắm tay anh nằn nì bảo, “Vào uống nước mới trở về nhà.” Hậu ngồi xuống thì Ngâu đã chạy vào bếp, “Em pha cho anh café.” Rất nhanh, Ngâu mang ly café sữa cho Hậu rồi bảo anh ngồi đó, Ngâu lên lầu. Hậu ngồi uống vừa quan sát căn nhà trống, ít đồ đạc chứng tỏ người ở đơn chiếc. Anh hút thuốc, hớp ngụm café lòng ao ước nghe một bản nhạc. Lúc này Ngâu xuống nhà đến gần, Hậu mới nhận ra cô đi tắm và thay quần áo. Ngâu đến ngồi sát rồi ôm anh. Hậu nghe mùi xà bông thơm, và mùi vải mới như từ thân thể của Ngâu toát ra. Anh quay mặt lại thì Ngâu đã hôn lên môi anh. Hậu thả lỏng mình, anh thật tự nhiên và thoải mái trong việc ôm Ngâu, hôn cô và chia sẻ cảm giác thân thể nóng bừng của cả hai. Ngâu nói vào tai anh, “Đêm nay anh ở lại với em, anh về em sẽ buồn và đau khổ.”
Hậu ngủ trên chiếc giường của Ngâu. Anh không chú ý chiếc giường đơn cho một người nằm. Hai người phải nằm nghiêng đối mặt vào nhau. Hậu cởi quần áo Ngâu thật nhẹ nhàng từ tốn, sau đó tự cởi quần áo mình. Quay sang thấy Ngâu mắt nhắm nghiền, Hậu hiểu thứ cảm xúc hiện tại của hai người. Anh ôm Ngâu và Ngâu rúc đầu vào ngực anh. Thật chậm rãi, từng bước hai người tan vào nhau, tận hưởng cảm giác vốn bị khóa kín nay được tháo tung bùng vỡ tràn ngập, ngọt ngào trên từng phân da thịt. Ngâu rên rỉ, trong khi hai tay Hậu ghì chặt đôi mông chắc nịch của cô. Lúc này Ngâu ngước mắt lên nhìn Hậu, cô nói trong tiếng thở dồn dập của mình, “Em yêu anh, anh ơi…”
Buổi sáng thức giấc Hậu nhìn đồng hồ thấy tám giờ. Ngâu đang pha café dưới nhà. Nhìn cái giường nhỏ hẹp, Hậu tự hỏi làm thế nào mà hai người ngủ được. Xuống nhà Hậu hỏi ngay, “Sáng nay anh mới nhận ra cái giường đơn, và tự hỏi làm sao mình có thể ngủ được ngon lành như thế nhỉ?” Ngâu tỏ vẻ mắc cỡ lắc đầu không nói. Hậu ngồi xuống bên cạnh Ngâu nói, “Anh biết rồi.” Ngâu hỏi, “Biết cái gì?” Hậu ôm Ngâu bảo, “Vì chúng ta nằm chồng lên nhau.” Ngâu mặt bừng đỏ nói lí nhí, “Tại anh thì có!”
Buổi chiều Hậu mượn xe cha chở Ngâu đi nhận hàng rồi về vắt sổ. Xong kiện hàng cả hai đi giao và nhận tiền. Hậu tối ngủ lại nhà mợ của Ngâu cho đến khi bà trở về. Ngâu đi mướn một căn phòng cho hai người ở khu phố gần đó. Chị Hậu không ý kiến gì khi biết chuyện tình cảm của Hậu. Ông Xuân cha anh không hề biết quan hệ của Hậu và Ngâu. Riêng Hậu nửa tháng sau, anh quyết định làm hôn thú với Ngâu, và gửi toàn bộ hồ sơ lên sở ngoại vụ. Lúc này chính phủ chính thức cho phép nộp đơn chương trình HO, đối với những người thuộc chế độ Việt Nam cộng Hòa đi học tập cải tạo trên ba năm.
Đầu tháng giêng năm 1992, vợ chồng Tu và con ra đi. Hậu và Ngâu có mặt đưa tiễn tại phi trường. Tu nắm chặt tay Hậu nói, “Chúng ta sẽ viết mới lại quyển sách đời tại Hoa Kỳ.” Hậu gật đầu đồng ý. Tu trước khi lên máy bay nói với Hậu sẽ viết thư cho anh khi đến Mỹ. Hậu và Ngâu về nhà, trưa hôm đó, Ngâu cho biết mình có thai. Hậu mừng, anh nói với Ngâu, “Anh hy vọng con chúng ta không nín thở như cha mẹ nó…”
Ba tháng sau Hậu được thư Tu. Mô tả cuộc sống thoải mái của xã hội Mỹ. Tuy là người mới nhập cư nhưng vợ chồng Tu đều đến trường để học tiếng Mỹ. Sau đó học huấn nghiệp cho người lớn. Con nít sang Mỹ bắt buộc phải học xong trung học. Sau đó muốn đi làm hay học tiếp đều có cơ hội. Tu kể dài dòng cuộc sống Mỹ, nhưng không hề đả động đến chuyện cuộc sống hai vợ chồng như thế nào. Hậu cho là cuộc sống xứ người dễ chịu hơn, nên Tu và Cẩm đã hòa giải với nhau chăng? Lúc này chương trình HO đã bắt đầu phỏng vấn cho những người dưới tỉnh. Và đã bắt đầu có lác đác những người HO thuộc danh sách 1 xuất cảnh. Hậu và Ngâu đều hy vọng, và khi Ngâu sanh thằng bé Hỷ Thước danh sách HO 10 đã có người lên đường.
Cha của Ngâu mất trước ngày phỏng vấn nên Mơ không đi được. Sáu tháng sau, bán nhà của cha mẹ, Mơ được chia 10 lượng vàng. Cô lấy chồng cũng là người chế độ cũ, và được nằm trong danh sách phỏng vấn HO 28. Trong khi bổ túc hồ sơ con trai Hỷ Thước mới sinh, vợ chồng Hậu từ danh sách HO13 bị đẩy xuống HO18, và sẽ xuất cảnh vào tháng 1 năm 1994.
Hai vợ chồng Hậu, Ngâu và con trai Hỷ Thước sang Mỹ dưới sự bảo trợ của LIRS, một cơ sở Tin Lành và đưa về San Jose định cư ở Santa Clara phía bắc California. Hậu đi học trở lại, và hai năm sau anh vào làm việc ở Bưu Điện hạt Santa Clara, trong khi Ngâu ở nhà chăm sóc con trai bốn tuổi.
Khi gia đình Hậu mới sang Mỹ tháng đầu tiên, anh viết thư báo cho Tu biết. Tu đang sống ở Wisconsin viết thư trả lời Hậu, và kèm theo trong thư là một trăm đô la. Sau khi chúc mừng gia đình Hậu, Tu tâm sự, “Anh và Cẩm cuộc sống chưa thực sự ổn định, gửi Hậu một trăm đồng để tiêu vặt khi mới đến Mỹ. Đây là ý anh chia sẻ cái khó chứ không phải cái nghèo với Hậu. Anh có đề nghị với Cẩm dọn về Houston, Texas, nơi có nhiều người Việt định cư. Sống ở đó may ra anh không bị mặc cảm kỳ thị như ở đây.” Lá thư này cũng là lá thư cuối cùng của Tu, vì sau khi vợ chồng Tu rời khỏi Wisconsin, Hậu không nhận được thêm lá thư nào của Tu. Hai năm sau, Hậu dò tìm cũng không biết vợ chồng Tu sống chính xác ở đâu. Cho đến tháng 2 năm 1998, Hậu đọc báo Tiểu Sài gòn của Houston.