co mình trong manh vải drap giường
ngày nóng bức tìm chút gì che thân
vỏn vẹn năm ba câu chữ
thốt ra sau ái ân hừng hực
lùm cỏ và bông hoa hứng nắng
giống như bộ phận của cơ thể đàn bà
chìm xuống con sông huyễn ảo
đôi mắt nhìn sâu vào góc tối
hang động thời ăn lông ở lỗ
trần truồng không mắc cỡ
không xấu hổ hay mặc cảm
trí tuệ nhân danh văn minh
làm con người ngơ ngáo giữa thế kỷ bực mình
những đam mê cọ xát
cộng hưởng tiếng rên la
trong hỗn mang trời đất
có cái gì lộn ngược trong đầu
la cà những văn thi sĩ giãy giụa trước khi chết
con sâu cuộn tròn trời đất
gang tấc của những tình yêu không mê mệt
thôi đứng dậy bước về phía trước
vòng tròn màu đen sừng sững
có lửa của tình và tội
ánh sáng nhợt nhạt thời tiền sử
soi lên những lặng câm không nói ra
.