ta ghì sát em
tìm mãi không ra một màu xanh trên bức tranh người đàn bà nằm ngửa
chưa bao giờ ta gần em như hôm nay
nhờ những dục vọng không suy nghĩ đêm qua
lao đao trên từng vuông da thịt
rất gần em nhưng cũng rất xa đời
hình như ta nhìn mà không thấy rõ cảnh chung quanh
qua những ô cửa khác nhau có ánh sáng đủ màu
làm điên con mắt
những bạo tàn trong lối nhìn và lời nói của kẻ khác
làm ta xa lạ
vật vờ trong thành phố mùa đông sắp tới
những con mèo hoang kêu ngao
tìm bắt những con chim trên cành
hình như ta cũng thế, chạy tìm ảo ảnh
mà không hay thời gian đang nứt vỡ
trong tim, trong óc
có những bóng tối tàn phá mãnh liệt
giam ta dưới gầm cầu đen đúa
buộc ta vào xích sắt con ngựa già kéo đi
quờ quạng đôi tay gầy guộc
thì thầm bài ca đứt đoạn
không thể nào kêu lên hai tiếng tự do
hoang phí một thời làm thơ
như mưa trên sông
tìm mãi không ra một chút bạn hiền bên ngõ
dòng sinh mệnh như chiếc lá sáng nay
quay quay theo gió
cười khề khà ghì sát em vào lòng
nói những chữ vu vơ . . .
.