Category: Thơ
Tư liệu đặc biệt của người nghiện “sex” kinh niên
liền cho đấy chỗ không người hễ mà
cho chỗ đấy người đông
– i rằng
thấy thiên hạ
bước
Luật đi đường cho bong bóng
Tất cả bong bóng đều phải lượn
ngang trường học
hay sân cỏ rộng
Tất cả bong bóng bay ngang trạm xe điện
Chiến tranh Việt Nam
Khả năng để một người đàn bà tha lỗi cho anh
Rất thấp
Một lời không nói ra
Trong cuống họng ba mươi năm
tưởng tượng mùa đông
sẽ một ngày trí tưởng tượng thành dao
lẻn vào thớ nghĩ với đường đi zic zac
một ngày núi mềm hơn cả bầu ngực em
rỗng toác
Em sẽ vá tim
giai âm tình đỏ hỏn gọi tồn sinh
nhựa sống đêm
ẩn giấu
người đàn bà—cong mình ẩn mật
bão
Mắt ngựa ♦ Quê cũ
Ngàn gió cuốn đen trùm—giữa rừng cây
Biết bao ngày nhóm lửa. Vết thương này . . .
Cúi đầu xuống một vì sao trước ngõ
Mùi Hương
tùy theo giọng nói
tôi sẽ khoét cho bạn một lỗ và luồn sợi dây qua đó
treo bạn lên
tùy vào hình dạng và quần áo của bạn
tôi luồn vào một sợi dây khác
Nhảy Tango
Quay cuồng thâu đêm tới sáng đời tình họ khoét trên mặt những nếp
sâu tuyệt vọng
những milongueros phơi bày lịch sử Argentina
trên mặt mình
Bình yên sa mạc
ngã ba
mưa gió đã qua mùa
em bỏ xóm đi theo bao lời gọi
nào có hay
cái chết ám muội của cây xoài cơm
Ở hang sâu tâm khảm
Hình dáng nó ra sao
không thể thấy bằng mắt
trong ngày thường dưới ánh mặt trời.
Ban đêm nó nhầy nhụa
bám khắp nền đất
Đêm Sáng Tháng Sáu
ta muốn một loài người khác
một thiên đường và thức ăn khác
nơi có thể thấy mối liên hệ giữa máu, thân xác và mọi thành phần cấu tạo
trong từng miếng nhai và tiêu hóa
chúa đang chạy trên đồi, phật đang chết
Chuyến phà 17
Tôi đâu còn sống lâu như em
nên trân quý tuổi đẹp như con gái
mỗi năm qua đi
con đường tôi dừng lại
những rừng già cạn kiệt
Nhớ chi nhớ lạ ♦ Một ngày
Đăm đăm nhớ bữa đi cày
Gặp em, thích cái môi dày của em
Phận mình áo rách lấm lem
Cái quần cũng rách, ướt mem kiếp người
Rối rắm lộn xộn có thể chấn chỉnh được không?
bạn không thể biết
được
mình sẽ ngậm
nuốt
chiếc xe nào
Phản ca
Già quắp cần câu bị phỉnh dụ ngược
hỉnh mũi lắng nghe
ỏn ẻn lời chót lưỡi không biết chán
phùng mắt trợn mang
lợi nghiến vào răng
Thằng Lằng
A – Bắc B – Nam, A – Đông B
– Tây, A – Đàng Ngoài, B – Đàng Trong . . .
A là A và B là B,
là những cá thể rất khác nhau
Ảo thuật cho Houdini
Điệu nghệ hắn cuộn tờ giấy. Mỉm cười,
Hắn nắm tay lại. Nhưng lúc ấy Sự Thật
Chiếm sân khấu của người diễn viên, như đôi khi đã từng.
Khi hắn mở bàn tay ra lại,
cái chết không trọn vẹn của quỷ
quy cho cùng chỉ là một đống thịt xương thôi
muốn trở mình cũng không xong
nó hoàn toàn mất tự do
nó nằm cứng đờ như nhựa
Gọi tên người yêu trong nỗi nhớ
– Một phụ âm đầu có bầu chín tháng.
– Một nguyên âm chính không đời nào định bay (mà giả sử có cao hứng định bay cũng sẽ bị cái dấu ngã ưỡn ẹo như một gái làng chơi trên đầu đè xuống!).
– Một phụ âm cuối già đến nỗi vừa mới ra đời đã gò lưng chống gậy (và khạc nhổ?!).
Kính chào Nữ Thần Tự Do
Giá như có thể bán được nỗi buồn em sẽ giàu
Sẽ xênh xang vít cổ thế gian vào ngực ngộn thanh xuân
Sẽ cọ kỳ nhăn nheo bằng chủ nghĩa này lý tưởng nọ
Sẽ cùng trời cuối đất tìm người

New Comments