Articles by Nguyễn Lãm Thắng
Gặp cô hàng xóm bồng con so ♦ Qua lối cỏ tranh
Bữa về, qua ngõ mùa đông
Thấy em hơi lạ, tay bồng con thơ
Vú căng, trượt xuống bất ngờ
Giọt thiêng liêng, chảy trên bờ môi non
Đợi mong ♦ Em non em nước, ta về
đường về em, gió hút heo
đuôi chồn lay, lạnh đến teo mào gà
anh từ trong quảng nam ra
quà cho em, nhớ, phải là dái dê
Buổi sáng… ♦ Cuối mùa ♦ Đang về… ♦ Đêm nóng
Tôi ngồi, nửa tỉnh, nửa mê
Thấy vầng trăng, đã phù nề hết trơn
Thấy em cũng đã cô hồn
Tóc xanh nhang khói, mắt tròn lân tinh
Bây chừ vẫn Huế ♦ Bên góc thành cũ ♦ Bi chừ xa xăm
Thời gian chừ đã nằm co
Nhớ thương như chiếc lò xo nén thầm
Bi chừ gió cũng xa xăm
Mà sao bão, dội ầm ầm trong tim.
Hẹn về Đà Nẵng ♦ Ngón đàn si
Run cầm cập ngón đàn si
Tồng ngồng mưa, ướt dậy thì hoa lau
Tiếng quyên làm lả đọt dâu
Con trâu nguẩy đuôi bên bờ… ♦ Giờ đây mình tôi…
quán cà phê có bức tường gạch cũ cúi đầu trước mùa xuân lạnh lùng
tôi không cứu được nàng
giống như sự bất lực của ngư dân trên biển khi chiếc tàu lạ đâm vào sự sống
Lay lắt bên cồn ♦ Chôn lời vào mắt
tôi nghĩ về lời nói thật làm bỏng rát lịch sử
tôi bước trên đại lộ kinh hoàng thành phố chết
tôi nghe mùi bún bò đâu đó ướp xác thinh không
Vết sẹo của nỗi buồn chái bếp ♦ Ngang qua cuối năm tân mão
những que củi gầy rạc như nông dân xám xịt chờ ngày hóa lửa
nồi niêu méo xệch phơi đít đen thui đen thủi
chum vại lăng quăng diễn xiếc
chúng không biết tiếng thở dài của loài người
nên chúng uốn mình nhảy múa
Giữa lòng Đại Nội
Nhói đau trong nhụy sen tàn
Chút dư hương đã cũ càng cành khô
Tôi về lạc giữa phố trơ
Tiếng ve cụt ngủn bên bờ tâm tư
Để dành thắt cổ một đêm chơi ♦ Trở lại sự bình yên
nàng cởi truồng mở khép càn khôn chữ
nàng sống trầm loạn trong bóng tối mà lũ điên gọi là ánh sáng chói lọi
nàng ôm ngực khóc trước bàn thờ của người ôm đàn đã hát cho nàng nghe những ca khúc trữ tình trước đêm của biển bầm đen ấy
Phục an
Rút câu thơ vá trùng mây
Nhắc ngày xưa, trả tháng ngày rất xưa
Đường về cố quận nhoè mưa
Ba lăm năm ấy đong đưa phận người
Nhớ chi nhớ lạ ♦ Một ngày
Đăm đăm nhớ bữa đi cày
Gặp em, thích cái môi dày của em
Phận mình áo rách lấm lem
Cái quần cũng rách, ướt mem kiếp người
Nhọ nhẹm văn thánh ♦ Ba Khe ♦ Chào một ngày…
Ba Khe
hẻm nhỏ
dốc già
cổ họng nuốt tù nhân
ai bỏ xác An Điềm
Ở Quy Nhơn viếng Hàn ♦ Dời mộ
Trăng huyễn hoặc nỗi đau
Nên biển Quy Nhơn ngồn ngộn những nỗi buồn hoá đá
Để người muôn đời tìm đến
Và không bao giờ cắn được dẫu một tế bào trăng
Nghịch
gã nhà thơ vụt dậy sau trăn trở thời gian hoài thai cấu tứ,
không một tiếng rên ư hự.
thơ lọt lòng trên giấy trắng mực đen
Dư âm ♦ Bóng khuya
Những ánh đèn công viên đỏ lòm trên bàn tay lá
Những tia sáng se thắt tầm nhìn
Cong lại như cơn sốt dã man
Xoáy vào nhịp thở nhựa cây
Người mẹ Thượng Đức ♦ Đò Ba Bến
tuổi em lớn thầm sau cuộc chiến
da em ngăm thuốc súng
môi em mặn mà Cấm Thị
mắt em nhàu một vệt nhớ Hà Tân
Xanh lét… ♦ Hớp một phát… ♦ Dựng ngược cái nớ…
bụng lép
con khóc eo sèo
tên còn không nhớ
nhớ chi cái nớ dựng ngược lên!
Những cuộc đọ sức [đứt sọ]
Vu Gia rách máu
tô mì tôm sệch sềnh bùn non cứu đói
sắp hàng chờ phút giây gọi tên cứu trợ
nhà tốc mái
nhìn đàn con cái khóc trơ thân
Khóc cho bài thơ chết non ♦ Khi thành phố biết hôn
đã hút sâu trong vòng
tay khát,
từng giọt thời gian trở mình
bằng sự va đập của hơi
nóng, mỗi nụ
hôn là một lằn roi cứa sâu vào hạnh phúc
Những chiếc móc trên dây phơi đồ
như những bờ vai người trần truồng gầy guộc
treo lơ ngơ giữa buổi chiều còn sót lại
trên sợi dây đời oằn mưa nắng
cái đầu nhỏ hơn so với bờ vai rộng
cũng chính là nơi để móc thân mình vào sợi dây lơ lửng
vết sẹo
con dao cùn lý trí /
giải phẫu một thế hệ lọc lừa bản ngã /
nối những vi tế bào nhiễm thuốc súng /
nối những giọt máu lạnh thiếu hồng cầu
Từng cơn đau thắt ruột
cái ấy là máu /
là tiếng thở từng giây từng phút không ngơi nghỉ /
thật như chăn chiếu /
thật như hạt bụi /
thật như lời nói thật không biết sợ gông cùm
Bản năng khóc
Quất thật đau vào sự trở về hèn mọn của chính tôi /
Sự trở về đã cạn ráo cái nhìn quen thuộc /
Cõi người đã tạo ra bản năng cái khóc /
Khóc khi lọt lòng /
Khóc đòi bú sữa
đêm lũ
răng chiêm bao cắn mòn mắt nhớ, ràn /
rụa tiếng chuông cảnh tỉnh mơ hồ /
một tiếng rao đêm dập bầm bún phở, cuộn /
trôi hoang cục hồ đồ, gió /
căng tiếng ho lao phổi
Những con đường mộ địa
Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài quá khứ ngoằn ngoèo quanh co / Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài phát triển dân số không kế hoạch hóa gia đình /
Những con đường mòn chạy dọc theo chiều dài huyền thoại phù thủy lên đồng “úm đậu thành binh”

New Comments