Giọt sương thứ nhứt đã tan
Đá thê lương, vọng trên ngàn dưới khe
Từng xanh lớp lớp mây che
Ngày u ám, đã vội khoe sắc buồn
Gió ngang một phát, đi luôn
Lá khô vội trở nỗi hờn ghen xưa
Hứng hột nắng, bợ hột mưa
Cuộc tình được mấy hột thừa ra đâu?
Em đi mất óng từ lâu
Ngó tiêu xanh, ngỡ là trầu xanh xanh
Lòng vòng buổi sáng mình anh
Rồi đi, lại nhớ Gio Linh quá trời!
Đành thôi sen đã cuối mùa
Nắng phai màu hạ, gió lùa hơi thu.
Ta về, ngồi, một góc đêm
Đen thui, như thể ngày em có chồng
Ngoài trời, có vẻ mênh mông
Nhưng dòm qua, vẫn thấy không bình thường
Chẳng nhìn ra, được con đường
Nhưng nghe, là biết môi trường rất đen
Ngỡ lạ lẫm, mà rất quen
Nghe ho, lại nhớ mùi hen suyễn rồi
Lũ ve khóc, chẳng nghỉ ngơi
Giống như sắp sửa đất trời đưa tang
Ta về, thắp một que nhang
Cắm ngay giữa ngả ba đàng, rồi đi!
Tôi về ngồi chết dưới trăng
Mắt thì nhắm, mà hàm răng vẫn cười
Em qua, ngó, bảo: đười ươi
Chết, mà chưa hoá thành người, buồn ghê!
Tôi ngồi, nửa tỉnh, nửa mê
Thấy vầng trăng, đã phù nề hết trơn
Thấy em cũng đã cô hồn
Tóc xanh nhang khói, mắt tròn lân tinh
Tôi ngồi giữa cõi u minh
Thấy xương chưa rục, thấy hình chưa tan
Thấy đời muôn nỗi ngổn ngang
Khói nhang này, với nghĩa trang lạnh lùng!
Tôi ngồi và thấy mệt hung
Trời ơi! trục đất vẫn hùng hục quay!
.
Gió một phát, hứng hột nắng, bợ hột mưa, đi mất óng, nhớ quá trời, đêm đen thui, trăng phù nề, mùi hen suyễn,em đã cô hồn, tóc nhang khói, mắt lân tinh..
Trời ơi! Trục đất vẫn hùng hục quay…
Tuyệt cú mèo.
Lâu rồi mới ực được một ngụm thơ ngon.
Cám ơn tác giả.
NgH
Lục bát mênh mông thế sự đời thường mà hơi thơ ngông. Và lạ.
Cám ơn tác giả.
HXS