Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nhớ chi nhớ lạ ♦ Một ngày

 

 

 

Nhớ chi nhớ lạ

 

Nhớ chi nhớ lạ quá chừng!
Nhớ tay năm ngón, nhớ chưn một bàn

Ngậm ngùi khóc thở cười than
Chống cờm trố mắt thấy ngàn âm u

Bi chừ bến lở sông su
Con tơm con tép mịt mù nơi mô?

Tồng ngồng nhớ mắt tiểu thơ
Nhớ triền cỏ cú, nhớ bờ rau răm

Lâu rồi không ghé về thăm
Biết em còn giữ đôi tằm ngày xưa?

Đò ngang chừ cũng già nua
Đợi hoài đợi hủy mà chưa thấy về

Dại khờ ngồi nhớ bên tê
Để bên ni, những bộn bề đa đoan

Bụi tre, gốc duối đầu làng
Gió nờm thổi riết, khô ran mặt người

Nghĩ mình răng cứ lơi bơi
Lang thang miết, phía chân trời cỏ may

Đăm đăm nhớ bữa đi cày
Gặp em, thích cái môi dày của em

Phận mình áo rách lấm lem
Cái quần cũng rách, ướt mem kiếp người

May mà, ai biểu em cười?
Luống cày thêm thẳng, cuộc đời thêm xanh

Mấy năm lạc chốn thị thành
Cái vui lủ khủ vòng quanh cái buồn

Để chừ nhớ củi trên nguồn
Nhớ canh mít, nhớ cá chuồn Hội An

Nhớ chi bằng nhớ cái làng
Nhớ từng câu hát hò khoan ru mình

Răng mà nhớ cái cổng đình
Họ đem họ đập tanh bành, ác chưa?

Nhớ chiều cõng nắng ăn mưa
Nhớ nghèo ăn khổ, nhớ mùa ăn năm

Thèm thuồng ngồi nhớ xa xăm
Tay lua mì Quảng, tay cầm lòn bon

Nhớ chiều vượn hú trên non
Nhớ cha, nhớ mẹ mỏi mòn gánh quê

Ra đi được mấy ngày về?
Nghe tim đã chết bộn bề nỗi vui!

 

 

 

Một ngày

 

Một ngày nắng vỡ hư không
Gót bồng phiêu chạm xuống dòng chân như
Bàn tay cháy xám sa mù
Nụ cười xóa vết tội tù trăm năm

Một ngày xước một dấu dằm
Con tim thao thức nỗi đằm thắm xưa
Một ngày không gió không mưa
Đàn thiên thu đã nghe vừa xót xa

Một ngày cợt thói bê tha
Mà nghe máu rụng vỡ òa cuồng âm
Người về đi! Cõi muôn năm
Ta bươn thân giữa cát lầm hồng hoang

Một ngày mấy nẻo hoang mang
Gieo chiêm bao phía truông ngàn đức tin
Tuột tay rớt một cái nhìn
Để đời khóc nỗi riêng mình đa mang

Một ngày thấm giọng thời gian
Nụ hôn xanh để muộn màng nỗi yêu
Về đi chiều đã cạn chiều
Ta giam ta giữa bao điều thung dung

Một ngày không lội qua sông
Mà lòng bão lũ chất chồng tang thương
Tuỳ duyên lạc phía vô thường
Tình đời bất biến cuối đường vô ngôn

Một ngày ngắt một nỗi buồn
Để mầm vui biết ngọn nguồn mà xanh
Một ngày thắp giọt vô thanh
Nghe đời chảy xuống câu kinh muộn màng

Một ngày ta bước lang thang
Tình ơi! nóc phố cũ càng xanh rêu . . . 
 

Hà Nội, 16/11/2007

 

 

 

.

Articles by Nguyễn Lãm Thắng

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

1 Comment

  • Trương Văn Vĩnh says:

    nhớ chi nhớ lạ… quá chừng
    tay chưn dụi mắt rưng rưng mặt mờm

    Cái giọng Quảng nôm ni hấn lạ chi chi mô đó
    Chúc mừng Lõm théng, rứ hỉ

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)