Vẫn sông nước cũ tơi bời
Nhân gian, vẫn một mớ người xôn xao
Từ đêm thành quách đổi màu
Gió lang thang, nhảy xuống cầu Phú Xuân
Em về ríu cả hai chân
Mười phần tóc rối, chín phần môi cay
Sông Hương tiếng hát chưa đầy
Vầng trăng cũ, đã chết ngay giữa dòng
Hỏi người Gia Hội buồn không
Mà con sóng, dội tím lòng Bao Vinh?
Nam Ai ngồi nhớ Nam Bình
Và em cũng bất thình lình nhớ ai!
Hôm trời nắng, tránh trời mưa
Hoa xoan rụng giữa phố thưa thớt người
Quách thành gạch vỡ làm đôi
Đường vô Đại Nội gần thôi, mà dài
Trên trời rối rắm là mây
Tiếng chim úa, héo giữa ngày, chưa rơi
Từ hôm em xé cuộc chơi
Cà phê cóc, vắng nụ cười hồn nhiên
Ghế xưa rêu mọc lên liền
Anh gom ngụm khói muộn phiền vào môi
Bài hát xưa, lạnh lùng trôi
Tình nghiêng mấy nữa? Cho đời lắc lư?
Em xa từ đó tới chừ
Thành xưa nghiêng đổ từ từ vào anh.
Bi chừ non nước mù xa
Trăng còn soi bóng Ngự Hà không em
Nát nhàu một lối đi quen
Cỏ xưa đâm rát những đêm hẹn hò
Thời gian chừ đã nằm co
Nhớ thương như chiếc lò xo nén thầm
Bi chừ gió cũng xa xăm
Mà sao bão, dội ầm ầm trong tim.
.