“mả cha cái đời vô hậu
nhìn quanh chẳng biết thù ai”
-Trần Vàng Sao
cố dàn hòa với cây lim sặt
lòng tri ân chưa đủ
cho một mùa hoa vàng
ngã ba
mưa gió đã qua mùa
em bỏ xóm đi theo bao lời gọi
nào có hay
cái chết ám muội của cây xoài cơm
Tôi đã kịp làm lành với mình
làm cây hoa hồng không còn gai nhọn
làm tình
và chắc chắn là không có con
nắng mưa vẫn về không ai chờ
không tìm được một người để yêu
cuối cùng
không có cả một người ghét bỏ
ai đã thắp cho buổi chiều
thứ ánh sáng không từ mặt trời
ký ức một vì sao
đã ra đi từ muôn ngàn năm trước
nụ cười vãng lai không thể nào gây gổ
không có cơ hội làm lành
không thể đánh dấu trên bình yên sa mạc
sẽ khủng khiếp biết bao nhiêu
khi không còn khói bụi
tiếng í ới đầu chợ Cây Me
và một bờ vai trần mỗi ngày em đi chợ
.