mặt trời ngả xuống
chẳng biết nằm chỗ nào bên núi bên kia núi
ta đứng giữa chiều mà tiễn người đi
chẳng biết ta chiều
hay em chiều
mà trời tắt nắng
mặt trời sẽ nằm thế nào trong đêm
chúng ta giống đêm ở sự lặng im
cái lặng im của biển
cồn cào những sóng
đêm chưa bao giờ đồng nghĩa với cái chết
chén rượu ven đường
giục một cơn say
tôi nhớ về buổi chiều
em và những viên gạch trên tường
ám ảnh như nhau
những viên gạch
muốn giữ lại sợi khói lò nung đi theo mình suốt kiếp
em ngồi cạnh một lời hẹn
cái vui buồn đến tận trăm năm
thực ra mặt trời chưa bao giờ ngủ
cho dù
cứ mỗi chiều lại đi về bên kia núi
em vẫn cứ nằm mà buồn
và tôi
nhớ người đau đáu
này đưa bàn tay đây
tôi cầm
đừng hỏi để làm gì
đừng hỏi tại sao
chút hơi ấm trước trời tháng chạp
cái tôi còn
và có thể chia nhau
.