Articles by ĐaMi
Chuyến phà 17
Tôi đâu còn sống lâu như em
nên trân quý tuổi đẹp như con gái
mỗi năm qua đi
con đường tôi dừng lại
những rừng già cạn kiệt
Cho một chút mầm xanh… ♦ Đù mẹ chuyến tàu
Có thằng thơ kia cấm đem buồn vào thơ
định chế luật pháp thơ
kekekekekeke
ngôn ngữ nhe răng cười
hầm hố như bộ t’rayji mười túi
A, B, C và D
Khi đốt đến điếu thuốc thứ mười hai
thương cho căn phòng ám khói
ngày rụng xuống con số không
(bên một bờ vực?)
Khi tưởng đến ngày Nâu cũ
Tiếng cười trong như ngày
Sự an lành cầm nắm trong tay
Anh nâu cả em và gió lạ
Rười rượi môi hôn ngời
Chiều non trên đầu sông
con nước không bao giờ kịp lớn
(như tiếng đàn kìm nấc đâu đó
không bao giờ thôi tức tưởi)
chiều tôi đi nhặt nhạnh lại mình
những xác vỡ loang loang
Đặt tên là mất mát
Nhưng đặt tên chi cho một thức đó
Khi bên này bên kia chỗ này chỗ nọ
Đất cứ hẹp dần trời cứ hẹp thêm
Và biển cũng buồn chung một cơ cầu vậy đó
Và anh và em cứ niên giám nỗi buồn
Nắng. Gió. Bão. Nàng và Im lặng
Đừng khước từ sự khó
Nấc thang lên chót vót ngọn Chay trường
Khảm kí ức thành ra nỗi nhớ lạ
Bài thơ vua
Ơi vua!
Đêm không ngai. Đêm thành tiên
Đêm không tiên. Đêm thành tinh!
May cho ngai may cho vua may cho nhân gian
Vua ơi!
Đột quỵ ngày liều mạng
Đầu trượng nhà sư
Buổi mù sương, tôi qua lấy nước, đã nghe giọng lão sư trầm trầm bên chái Niệm Phật Đường: “Nhạn quá từng không. Ảnh trầm hàn thủy…”.
Về hôn trộm dấu ngực
Về hôn trộm dấu ngực em /
Một rằm võng khuyết nâu đêm trầm trầm /
Một vương triều đã vong thân /
Những hàng củi nỏ đã gần tro than

New Comments