Tưởng cùng anh ngày nâu nâu của đất của muối của nắng
Tiếng cười trong như ngày
Sự an lành cầm nắm trong tay
Anh nâu cả em và gió lạ
Rười rượi môi hôn ngời
Phía rất nhỏ là nâu Kinh mùa trở lại đó
Anh cầm nâu nâu em
Chuốc vào mình rượu nắng rượu muối
Để dành đêm
Tưởng một vì sao nho nhỏ
Đầy trong nâu nâu mình
Tưởng một thương khó
Đầy nâu nâu đâu
Phía rất nhớ
Cậy em tưởng lại
Cùng anh
Cái nâu buồn khờ khạo
Mà chia tay buốt nhói như ráng đỏ ngày sắp chết
Biển rung rung tặng chú ốc buồn hiu
Mình nhặt được thổi u u cái nâu gió
Đâu rồi?
Phía rất núi mờ câm
Hình thù ai tạc lên trời cái nâu tim khảm
Một ngày nâu anh
Một ngày nâu em
Đâu hết cả rồi…
Giọt nước mắt cũng nâu cuối ngày nắng nỏ
Anh ngồi đây thương khó
Cánh đồng em mờ mịt
Anh đau!
(SG một ngày nắng rát – 24.5.09)
.