Articles by Trịnh Sơn
Vài bài thơ đầu trên đất Mỹ
mỗi cánh tay là 1 đám mây
đuổi buổi chiều về phía bên kia bán cầu
– only one way 4 us 2 go, now do u know?
– did u know,
Đất sét hết vai
chính hay phụ, thiện hoặc ác, anh hùng và lưu manh, chỉ có thể là Thời gian hoặc chính họ. Lịch sử không phải đất sét để bất cứ ai có quyền nhào nặn theo ý mình. Có chăng, người viết nhìn thấy họ, phỏng vấn họ, xin lỗi họ, cảm ơn họ, dõi theo họ và lớn lên cùng họ.
Tháng Tư mớ sảng trong toilet
Không ốm
Tôi rồi sẽ ốm
Thiên đường rất xa bệnh viện rất gần
Trong những ngày giống nòi bệnh hoạn
Điếu Cày Ca
Có rất nhiều nhân dân
Của đồ đá đồ đồng quấn tã hình hài đẻ non lon ton khát vọng
Của đồ Sida đồ China chùi chùi lau lau bụi bám trên hoang hoải niềm tin cướp bóc
Của đồ chó má đếm không hết ích kỷ và đố kỵ vùi dập bình minh tổ quốc
Một cõi miên di
Ngồi lại phiến đá lạnh nào đó, để nhóm lửa cho chỗ ngồi chứ chắc gì cho ai hay cho bản thân mình, là hồn thơ miên di. miên là bất định, di là vỗ cánh? miên di là cánh vỗ vô chừng? Mỗi vết chân người qua, lửa cháy lạnh. Lửa cháy không cần hơi ấm.
Viết trên đám mây hành khất
Con muốn muốn muốn muốn
Muộn tuổi ba mươi trói chân cột tay dưới hiên áp thấp lười
Những nường con gái đến cứ đến mà không chịu đi
Chật lồng ngực tham lam cô đơn
Vú dài tháng tư
Này Tự do, con ngựa cái
Thong thả ta dắt qua đồng cỏ (chưa bao giờ dám cỡi
Sợ đau mấy vạt lông mềm)
Đời đã ra khơi đời không về nữa
Anh cứ nghĩ nước mình là cơn mộng du chổng khu đo dây điện
Chân lý lỗ trôn
Cha ông đói ăn đi tìm thuốc thang cường dương tráng thận
Giao dịch khát máu
Không có gì ác hơn độc địa tự lo
Cuối tuần cặn bã
nhớ em quá Chủ nhật dẫn anh lại con đường cũ
năm trước chưa sữa
giờ tràn sữa
ngộ độc kỷ niệm nặc nồng đêm hẹn
Bài thơ cho Lãng Vân mênh mông trần thế
Cụm mây nào không anh
Vạt mưa nào không xanh
Tuổi trẻ đang qua đã qua sẽ qua qua qua qua ai mà nhớ nổi
Giọt tha hương lách tách café chiều
Người qua kẻ lại đếm nhau như lô cốt trên đường
Cỏ ngã đầu trên vai bài thơ tối
Chúng ta có quá nhiều kỷ niệm
Chịu đựng như cây cầu Đỏ chịu đựng như dòng kênh đen chịu đựng
Mấy hẹn hò thả trôi dưới nhịp thở hắt ra của mẹ cha đau đớn
Offline
Nàng thường nhắn tin lúc 2h sáng
2h sáng
Không sớm không muộn
Sau một cuộc gọi nhỡ
– Anh ơi, em nhớ anh, nhớ anh, em muốn anh…
Có những ngày mưa kéo dài
Nửa chừng ngô rang phưng phức Vũ Bằng
Nửa chừng hoang dại em không khăn không áo
Nửa chừng khúc Phạm Duy ngựa hồng
Nửa chừng bộ phim hài Mỹ
Tôi nghe tiếng chim kêu
Thủ dâm
Làm gì đó hỡi cái bóng anh
Quấn lấy em bằng nỗi buồn của quỷ
Sứ mệnh nào bắt lá phải xanh hoa phải màu trái phải hạt
Kính chào Nữ Thần Tự Do
Giá như có thể bán được nỗi buồn em sẽ giàu
Sẽ xênh xang vít cổ thế gian vào ngực ngộn thanh xuân
Sẽ cọ kỳ nhăn nheo bằng chủ nghĩa này lý tưởng nọ
Sẽ cùng trời cuối đất tìm người
Theo bước Ty sầu
Mãi mãi cỏ cây cùng hơi thở chúng ta bị vùi lấp trong đống cặn bã thời sự
Mãi mãi em cô đơn ghé vai ngủ nhoài trên bậc thềm dân tộc
Lở mất rồi
Lỡ mất thôi
Qua sông Dinh, nấc cụt
Em không thể tự cắt rốn cho mình
Bụng cũ phình cơn quằn quại mới
Cho anh trở về hát ca cùng tiếng nấc em xé toạc đêm
Tình đổ mồ hôi máu phừng phừng drap thơm
Thương nhớ mưa phùn Hà Nội
Em trình bày em bằng môi son má đỏ
Tôi trình bày tôi khật khưỡng giấc vụng về
Không có con đường nào cho chúng ta nữa
Quay đầu
Ngửa nghiêng bờ
Hôm nay, ra phố, bị phạt
Tôi có quyền mở xi-nhan ngay cả khi không cần quẹo
Trái hay phải là vấn đề của con đường
Lọt ổ gà bản thỏa hiệp thời gian
Ngã tư ngã năm xuôi chiều lại là chuyện khác
Những câu thơ cho em tôi
Gánh thời gian cong vầng trăng ngày khuyết
Anh đã biết
Có nhiều ước mơ phải cự tuyệt
Có nhiều niềm đau không cần rên xiết
Có nhiều má phấn môi hồng không thèm đẹp
Nhà mình không có vườn ♦ Mệt
Anh sẽ làm thơ như kẻ quê mùa gieo hạt
lúa nứt chồi gốc rạ
sự sống nảy mầm trên cái chết
cho những cô gái trên đường khuya
Miền tây ơi miền tây
vựa lúa Việt Nam không nuôi nổi chiếc áo bà ba em mặc
chiếc áo bà ba không ngừng căng cứng và đứt nút
gió thốc miên man từ nhát cuốc người mở đất
nước ròng nước lớn cuộn đỏ ngực Cửu Long
nước sông còn trong
ĐÀN BÀ ĐẺ RA TÔI
Thời gian cũng cần một con dao tiễn đưa cuống rốn
như mắt lá răm em cắt cuống đời anh một đêm máu đỏ khăn trải giường
Nàng rơi giọt máu đỏ trên khăn trải giường và chỉ vào đó gọi bằng chứng sự đồng trinh
Chùm Thơ Trịnh Sơn
Chúng ta đang phung phí hiện tại của mình em biết không
Em biết không mặt đất này trăm năm sau
Em biết không mảnh trời này trăm năm sau

New Comments