Articles by Ngô Nhân Đước
Cầu/Gãy/Bơi/Mặn
Tự dưng, tôi thấy phấn khích. Ờ, gãy mẹ nó đi! Túi thui ri mà đi thì trước sau cũng lộn cổ xuống sông. Gãy mẹ bây giờ đi cho xong. Rồi mới chực nhớ ra, mình đang đứng trên cầu. Mình sẽ rơi xuống.
Tất cả chỉ trong một phần mười cái nháy mắt. Tôi rơi xuống. Bây giờ mới nhớ làm đếch gì nữa. Bơi thôi! Thế là tôi bơi…
Ị són
Tôi nổi tiếng gần như ngay lập tức. Bởi vì tôi liên tục ị són. Mỗi lần ị tôi lại có được một ý nghĩ nào đó để ghi vào sổ tay. Cứ tính về tốc độ ra đời ý nghĩ, đã không ai có thể thắng nổi tôi rồi.
Một lần, họ cử phóng viên phỏng vấn tôi về những bí quyết để trở thành người có tốc độ nghĩ vô địch.
kẻ bán áo tang
đêm qua
tôi gặp một người
khuôn mặt kín bưng trong mũ trùm sùm sụp
tự xưng là kẻ bán áo tang cho thành phố
đừng nói gì với nhau về tình yêu nữa
thương xá đứng trưa
ngậm bỏng lửa mặt trời
bụp
một bong bóng vỡ
trên cành
người đàn bà có nhiều khuôn mặt
đứng đằng sau những cơn mưa
leo ngược
những gãy khúc hình con dốc
có người phụ nữ bắn hạ giấc mơ tôi
có người phụ nữ bắn hạ giấc mơ tôi
đêm qua
trong mưa tiếng cú rợn mờ
gió hú vặn cuối vườn cây mộc miên
bằng những mảnh vỡ trái tim nàng, sắc lạnh
Vũng bùn ấm của ngày
hàng tỷ người tỉnh táo
khi một người đang mơ
giấc mơ có hình trăng lưỡi dao
xẻ thịt một triệu con bướm đen đu mình hút mật
một cành lan trắng
tưởng tượng mùa đông
sẽ một ngày trí tưởng tượng thành dao
lẻn vào thớ nghĩ với đường đi zic zac
một ngày núi mềm hơn cả bầu ngực em
rỗng toác
Vũ hội quỷ sứ
được vòi vĩnh màu xanh
bơm hy vọng màu máu đỏ
chỉ không thể được điên
chúng không cho điên
chúng giữ cho chúng ta tỉnh táo để phục vụ một bộ xương khô đã mục từ trong tuỷ
Trên cát
một bộ lạc hùng cường có những đoàn lữ hành lần lượt lên đường qua sa mạc
sứ mệnh của họ là phải đi qua đấy để tìm
một nguồn nước ngầm sâu dưới cát vàng vô tận
ở cuối phía mặt trời
Không mùa Noel nào thật
những hàng cây dối trá trồi lên từ hoang tưởng
chỉ nỗi cô đơn là thật
mọc lên từ mỗi trái tim người
thờ phụng / cất giữ
có thấu kính nào không màu?
Nếu một đêm
nếu một đêm không ngủ mà chỉ lim dim
im nghe thời gian như những cái kim
bén và dài xoọc
Sương đêm thức giấc
đêm mộng du và đêm không ngủ
những hình nhân máy động khối trầm tư quỷ mị
loài sứa trong suốt
chùi sâu xuống đáy biển đen nghìn nghịt
dấn bước trong hang động thẳm hẹp
trầy trật

New Comments