Articles by Trần Khiêm
Tạm biệt đàn bà
Đừng cắt lông bướm ra nghiền thành bụi
Ở chỗ nọ chỗ kia chủ nghĩa chiên xào kia nọ
Em nói với anh như kẻ yêu lầm dữ dội
Em nói về quốc gia
Nếu ngày mai không được đánh zắm
Có thể tôi đã bỏ thuốc
Ngưng thủ dâm, thôi táo bón
Cũng như bớt chửi đời
Dù tôi và đời như thể đô thị và sự ngây thơ, hay ngược lại
Đêm tháng 6
Tháng 6 ăn phở coi bóng đá
Tạm biệt Pirlo
Nghẹt mũi vô số lỗ
Đời tôi không dính líu tới trọng tài
Cũng đủ những gì chó đẻ và vinh dư
Hãi vê lờ
Em đã chửi tôi như chó khi đọc thơ tôi, em sẽ chửi tôi tan tành như thức ăn của chó khi đọc lòng tôi, em sẽ chửi tôi ròng rã bô bô như tín đồ của thượng đế khi đọc tôi, bằng cái miệng còn lại.
Hai đứa chúng ta
Chúng ta đã già đến mức yếu ớt
Chúng ta không thể ngoại tình một cách thông dụng
Chúng ta ngoại tình mà không làm tình
Chúng ta đâm thọt ruột gan nhau
Em chôn tôi trong thế ngồi chò hỏ
Trên đồi vọng cảnh
Có một ngôi mộ chỉ đề ngày mất
Tôi làm bạn với nó trong tư thế ngồi chò hỏ
Những mùa hạ trôi qua
Chiếc bóng ♦ Thí dụ về người tình
Em về bên tôi để sống trong mơ
Những công thức của nỗi buồn đã được làm mới
Bên những dòng xe
Cơn ngái ngủ của mùa thu – dài lê thê
Nhậu ♦ Lý con sáo
Quê tôi!
Nơi súng gươm và danh từ được in chìm trên trán
Trẻ em sinh ra để nhập cuộc
Với lừa phỉnh
Chẳng có gì hơn những cái lỗ buồn ♦ Chiếc bóng
Con bọ hung chui sâu vào ý nghĩ
Lục lọi ra danh từ
Và bài tiết ra ngoài
Thành những giọt nước ban mai
Nàng họa sĩ ♦ Con đường ♦ Cử chỉ
Này cô gái của anh
Như một đoá hoa buồn lắm
Không cho ai nhìn mắt mình
Anh cũng nghe lời
Tình yêu ♦ Hương Xưa
Những ánh mắt mò nhau trong chiếc hộp
Nơi tồn tại một ít ánh đèn
Tôi đếm được bốn (và có thể
3,5 hoặc 4,5 trong những trường hợp đặc biệt) cái tròng mắt ngây thơ
Tôi đã định ♦ Màu sắc hôm nay
Màu sắc hôm nay là màu đen
Vì tôi đã thấy sợi lông em
Tinh nghịch rụng ra trên vải trắng
Tôi hát nghiêm trang một nỗi thèm
Bài thơ sau khi nhà thơ tuyệt chủng ♦ Buổi sáng có niềm tin
Những cái giường
Khi không có gái
Một nỗi buồn được lặp lại
Kiểu như buồn đái
Tóc gọi ♦ Hãy nói em nghe
Có một ngày, tóc phố nhuộm vàng khuôn ngực
Của em, xuyên suốt một cơn đau
Những đam mê phơi bày trên đời nghiêng
Và, trong đôi môi bầm dập
Cái chấm đen
Con mèo đứng im trong bãi rác
Cao cả nhìn những cái chết
Nó đã đi lại dưới bóng đêm rất nhiều vòng
Như một bánh xe hoạt động dài kỳ trong một phạm vi nhỏ
Tôi
Tôi định nói chuyện nhưng lại thôi
Giữa màn đêm đầy ắp dự định của bọn họ
Và những đám mây bất ổn
Hổ lốn những hương vị này
Cái nhìn… ♦ Những bông hoa… ♦ Tin buồn
Một người đàn bà giành lấy đời tôi
Treo bên cửa sổ. Nỗi ám ảnh, buồn phiền,
Vật chất, ước mơ, mùi nhựa đường
Vẻ đẹp của khói, bụi và lông mèo lơ lửng . . .
Người con gái yêu tôi bằng bản mặt tháng Mười
Những con đường sẽ dài tới tận đít quần của kênh rạch
Và cộ xe sẽ làm ướt sũng bắp chân của địa đàng
Và cái thằng tôi, ắt hẳn, chết sướng trong hình hài ẩn sĩ
Ngày không tắt vội
Buổi chiều đáng để mua dâm
Bão về không kịp giữa tâm sự tàn
Bức tường man rợ khóc than
Cầm tay em nói một hàng chữ nghiêng
Đằng sau một ổ bánh mì
Tôi nghe mùi hành trong nước uống
Con heo kêu hết một chu kì tiếc thương
Tình cờ thôi, những âm giai ỡm ờ từ răng và lưỡi
Một loại ban mai đã xảy đến
Gió bão yêu ngày
Em đã nói ngây dại và bí hiểm
Cảnh cởi truồng của tĩnh vật đêm sâu
Chùm hoa sữa trên đầu chiều phiến diện
Có một mùi dụ dỗ chúng ta đau
Con chim ồn ào… ♦ Bài thơ dành cho…
Giữa cánh đồng nước nôi thăm thẳm
Em yêu ai?
Con chim ồn ào đã mất tích
Bấy giờ là hàng loạt trí nhớ rỗng không
Mưa trắng thôn một buổi
Em, vẫn đẹp như sự lãng quên
Của mưa
Đương có trào lưu nhái tiếng mưa
Trên khắp thế giới
Buổi chiều vô đối ghen tương
Lạc rồi cuối nẻo sầu thương
Yêu em nguy kịch trên đường bơ vơ
Hài nhi bỏ lại bên chùa
Hồi chuông thức dậy chuyện vừa tùm lum
Những nường gái nọ
Họ đã nói về
Những điều cái chết thấy: bình minh dạng sợi
Cây đàn guitar dựng đứng
Như một tôn giáo
Chiến tranh ♦ Khi chợt nhìn thấy em ♦ Tổng quan địa cầu
Tự trang bị cho mình
Một thứ khí giới bằng đất sét:
Chính Nghĩa
Con chó từ phía quyền lực
Xông tới…
Tình yêu ♦ Cát ♦ Vết tóc ♦ Những ngọn đèn…
Em trốn ở đâu?
Trái đất này, bãi rác này
Mâm thịt này
Những con số giành lấy linh hồn
thời gian
Nói cho gượng gạo, nó là tình yêu
Ngay cả của những kẻ thất tình chuyên nghiệp
Chưa bao giờ ngưng thói quen
Lãng phí hận thù.

New Comments