Articles by Trần Khiêm
thời gian
Nói cho tương đối, nó là năng lượng
Không có hướng dẫn sử dụng.
Nói cho gượng gạo, nó là tình yêu
Ngay cả của những kẻ thất tình chuyên nghiệp
ASDFGHJK
Ấy rứa, tôi đi chân đất qua một loạt kỷ niệm của mình,
Vấp phải vú, té sấp, ụp mặt vô cái bụng nóng hổi nào đó còn thở
Rồi kéo một hơi thuốc phiện từ lỗ rún họ
Sau ót rung rinh
Miệng cười một nửa
Lấp ló răng nanh
Vỗ tay vô bóng
Hát cho tường nghe
Mưa sũng trong lòng
Dưa cải
Những tối mùa đông không tay
Rợn người báo tin nhau
Ngưng nhau ra từng sợi
Rũ riệt nỗi xót xa
Ngày Tết cuối cùng
Bỗng chốc, nỗi lo kia trở thành bát ngát
Tôi yêu nỗi lo
Như một nỗ lực từ thiện cuối cùng
Em biểu rằng em ♦ Mậu thầu
trèo lên cục thẹo chỗ đầu gối
đánh thức kỉ niệm máu me giữa trời đổ lạnh
khiến nó thành một hướng dẫn viên
lôi một lối chân trời về
Hoa ngẫu nhiên
Đắng những nẻo lên xuống
Lưng chừng như cái ngó đầu đời
Và vất vưởng mãi mãi mây ngon đè núi
Những mảnh khăn tung toé
Khi heo rời xa chuồng
Khi trăng thu tròn lựng
Khi heo rời xa chuồng . . .
Em bao giờ đã định
Đổ hồn mình vô khuôn?
Em đi qua cầu cong
Em đi qua cầu cong
Cầu cong vòng bến Ngự
Cong như cái cần câu
Thả trăng vào bến Ngự
Tắm ngược gió sông
những ngôi nhà cổ
ưu ái nhau
bằng cơn lạnh gục đầu
ho lên thành điệu bộ
trang nghiêm của lỗ
Em bé mùa thu
Đổ vỡ những nghiêm trang
Phân hủy vội chiếc áo
Những xảo ngôn dầm dột
Trên thân hình khất thực của em
Khi tôi đái ♦ Giọt nước mắt
Sống dựa vào mảnh đất đó với vai trò bảo mẫu, dòng sông tồn đọng cùng những trăn trở qua nhiều thế hệ, như những ngọn gió buông thả mình vô tán lá kín kẽ của cây cau kiểng để sản xuất ra những tiếng thủ thỉ – đại trà – không hẳn cho tình yêu.
Thói quen ♦ Con mều ♦ Bốn giờ sáng
Những ngọn lửa linh cảm bị đánh thức và dập tắt. Con người nối nhau bằng thắc mắc thành những chiều dài dường như bất tận, móc ngoặc những sai sót vô nhau tạo nên một huyết thống bơ vơ cường tráng đầy tính thuyết phục.
Tiếng chim trên lầu, điểm danh từng sự vắng mặt.
Độc huyền ♦ Tiếng tiêu ngân dài
lác đác
ôm mệnh hệ ra đi
lắng trong những giao thời chủ đích
lo âu của em
Một triệu chứng sống còn ♦ Chỉ sau khi đốt cháy…
Có gì rỗng hơn một cái tên?
Vì nó chứa muôn vàn tội lỗi
Có gì huyền thoại hơn vẻ nhỏ nhoi?
Có gì chông chênh hơn núi?
Xô bồ hơn những tấm gương soi?
Nằm mơ hữu hạn
Ở quanh đây những tấm ảnh cong
To bản và tươi ngon và ngợp thở
Và kéo ta đi trên những thành phố mỏng như tờ giấy
Dự án triết học ♦ Chuyến xe dung dịch
Trên chuyến xe dung dịch, đám hoài bão trẻ thơ của tôi động cỡn váng vất, đối đầu với giấc mộng anh hùng, bằng máu người trưởng thành, để giành quyền điều khiển những thủ đoạn vào những chiều hướng vô vọng. Kết quả: tất cả đều thắng.
Trong số những lần không đáng nói
Tôi phải lội trong tôi
Trong sự bám bết lông chân của tôi
Để vận hành một chuyến tàu vô cớ
Qua khu rừng giác quan
Trên con đường mòn dẫn tới nhà ga lý trí
Thực hành ăn năn
Nè em, tội ác có màu gì?
Tui loạn sắc trên lưng em đó
Chỉ còn nhận ra mùi tiếng đàn bập bẹ
Và tiếng chó ho
Mùi tâm sự
lai tạp những cỗ máy
bằng nhiên liệu lòng người
lai tạp những hung khí
với vật liệu lòng người
thành một loại thiệt mạng không cảm giác
Tình trạng là rất tình trạng
Tôi ngồi khảo sát những tiến hóa cũ
Mặt tôi bị tẩy trắng
Soi gương chỉ thấy
Một tuyên ngôn hùng hồn nghiêm túc
Họa tâm
trên nền của cái chết đang xây
sự mạo phạm đình công
tổ tiên được phép ngồi dậy
nhìn những di sản được hiến tế
Ai đó yêu tôi
Ta phung phí đêm bằng chất kết dính giữa miệng và lỗ nhĩ
Còn em và đồng bọn
Văng ta đi chỗ này chỗ nọ
Chế tạo ra một chuỗi hột những lời cáo phó
Để đeo vô cổ của con dơi biết bơi
Xôi thịt trầm ngâm
Tôi thần dân tôi
Lăng tẩm tôi
Ồn ào một cách súc vật
Khi muốn được biến thành khúc dương cụ vĩ đại để thảy vô cái huyệt lớn hơn cả ý niệm của tôi
Sài Gòn
Em ẵm nhục thể của bầu trời
Đi qua những cơn đột khoái giả định
Em vô sinh như cái lỗ bự nhất trên miếng đất mang hình dáng đàn bà
Có thai những thứ thiêng liêng không bao giờ đẻ

New Comments