Ở quanh đây những tấm ảnh cong
To bản và tươi ngon và ngợp thở
Và kéo ta đi trên những thành phố mỏng như tờ giấy
Nhưng nhột và sâu, tả không nổi, mẹ ơi!
Cuộc đời có eo, ta nắm gọn bằng bàn tay băng tuyết.
Khi tay tan ra như bị băng huyết.
Những sợi tóc lửng lơ rợn rợn.
Hãy cúng hai con mắt cho lỗ miệng
Của con sáo mỏ vàng kêu lên vô nghĩa
Á đừu . . .
Vô nghĩa nó mới điệu bộ làm sao!
Nói đi chim! Kêu ta là “anh Khiêm”
Ta cho mày ăn cục bột hôi hám đó.
Hôi như vậy đủ xài chưa? Sáo trả lời: Đèo mẹ.
Mặt trời lại non mỗi sáng bây ơi!
Ăn đi cho nóng!
Mặt trời non lắm cậu ba ơi!
Màu da báo ngấm
Vô đùi cô gái đang thèm thêm một lần ngó tàu trật ray.
Kìa những ông vua của vương quốc bùn đen.
Chàng nghĩ gì khi nhắc tới màu đen?
Trời đái dầm quanh đêm nhịn đái
Ta nằm mơ
Và mơ mộng nhảy múa
Khắp thân thể là một vùng núi đồi trăn trở
Với chứng câm lặng và màng trinh
Đêm xuống rộng lớn xoắn xít ao rau muống
Lá níu xương nhau.
Á đừu . . .
Con đĩ nhỏ đó đang lặt rau. Nó định luộc đêm thành bữa ăn cho bà bầu. Nó thổi lửa. Lửa bùng phát lẳng lơ cả bản mặt đĩ nhỏ. Đám sáng có màu nhau mèo đang trôi tuột xuống sân vườn. Ổi rụng sum vầy bên nhau. Mùa ổi rụng. Em lượm sum vầy lên và tặng hai trái cho chàng. Ta đem gió thả bừa vô cái giếng cũ. Gió kêu u u, dương xỉ kêu i i, giấc ngủ của heo kêu zzz zzz. Từ đó, con dế mèn ri réc hủy hoài trong cái lỗ tai mất tích. Những hình vuông nhớ mẹ hình tròn.
.