Buổi trưa vừa vọp bẻ
Trẻ một nửa phố già
Ta không nhận ra nhau
Sông sâu chừ quạnh quẽ
Vịt khẽ mỏ đằng lưng
Đập một vài tiếng oẹ
Nhẽo tình vô không trung
Em trẻ trâu một chắc
Xắn quần đi không chân
Mặt trời chơi nước mắt
Nhiều tảng đá nhịn ngồi
Có khi, đời là vui
Tôi tới, con đường trôi
Mặt trời chơi nước mắt
Ai nướng tuổi vỉa hè
Đẻ ra mùi thơm ghê!
Tôi tới, con đường đê
Và đàn bê sắp sửa
Chết dí giữa bánh xe
Gã đàn bà sắp mửa
Chỉ là gió biển quay mau
Mỏm đá vươn mình đỡ lấy vết cắn của cặp mắt tôi
Đất cát không di dịch
Hay ít ra tôi đã thấy nó già hơn nhiều lần
Ô vuông đầm phá
Gã đàn ông nhô chiếc cọc tre khỏi dòng nước ngọt xương
Tôi có người yêu được hầm dưới đáy
Hôn mê buồn tủi
Và hối hận vì bỏ lại tôi mồ côi suốt chín chục năm
Nón va phải gió
Xoay vòng vèo thiên địa cỗ xe tàn phá nỗi xa nhà
Gã bù nhìn ấm ức vờn mây chẳng tới
Gần quá nên da dẻ mờ câm
Con ếch kêu:
– Nước, nước!
Tôi băng qua trường giang lấy nước
Ngày trở về
Cô hàng xóm mọc ria
Cười hê hê dưới nắng quởn
Tôi trắng dã vài trăm sợi tóc
Trên thuyền, rừng thông đã mọc răng
Bữa cơm tối bồng bềnh sóng vỗ
Cần cổ thừa chỉ để ăn
Không còn tiền để hát.
.