Ngôi nhà ốm nằm dài thườn trong con phố chật hẹp. Không một âm thanh dại dột nào đang được đục đẽo hay trưng bày. Cây cối và thùng rác đều buồn ngủ nhưng vẫn phải thao thức trong một kiểu cách thản nhiên để dõi theo những chuyển động tĩnh lặng của đêm tối đã bị phân mảnh bởi một vài ánh đèn chập choạng ngớ ngẩn. Những chuyển động làm cánh cửa mở ra, làm lòng sông dồn đọng lại, làm bầu trời cao hơn và mái nhà dường như biến mất, dù đối với nàng, mọi thứ vẫn vậy.
Bao nhiêu đêm qua, cơ thể nàng thuộc về ngôi nhà ấy như một cánh tay, một bầu vú thoi thóp trong bóng tối. Nàng thường nhìn ra khung cửa sổ vuông như một con mắt với cử chỉ lơ láo sẵn sàng bội bạc tất cả những cảm thức thơ mộng tuy chỉ là những ý tưởng thẫn thờ như làn gió lướt qua mặt hồ không chứa nước mà nàng vẫn giấu diếm trong mình. Nàng lại nghĩ tới hàng tỉ cặp mắt đang đối xứng với cặp mắt mình qua một trạng thái hiện diện bất thường nào đó của những chiếc khung gỗ luôn mở thao láo. Đó là một trò chơi dị tưởng, nàng ước gì nàng không kịp nhận ra điều đó trước khi giật mình chạm phải hơi thở nõn nà của bình minh.
Ngôi nhà không có lấy một vách ngăn, bên trong nó là một căn phòng không thể lớn và ít điệu bộ hơn, nơi nàng có thể nhanh chóng nhìn nhận và tìm ra một tính từ để bắt lấy độ sâu của chính nàng và của nó: hun hút, vô tận, cồn cào, hoặc là bóng tối. Một bóng tối nhỏ và quánh đặc nằm trong một bóng tối cỡ bự khác nhưng đã bị phân mảnh thành những lặng lẽ trôi dạt, hoặc là thất lạc, hoặc là bấu lại được ở sau gáy của ngôi nhà bóng tối bình yên và bất động, nhàm chán và dữ dội, mệt mỏi và rỗi rãi, thở dài nhẹ nhàng rồi âm vang của vĩnh viễn. – ? – Nàng tự hỏi và không thèm tìm lấy một chút tăm hơi của sự nghe ngóng.
Không một miếng nước bọt nào văng ra khỏi miệng nàng khi nàng hỏi. Mọi thứ đã khô ráo sau những giấc mơ đầy ắp những biến cố ngọ nguậy và rạn vỡ. Trong giấc mơ, nàng thấy hàng vạn chiếc đĩa sứ trắng tinh xếp sát nhau như những quân cờ kì cục, và một luồng ánh sáng nhẹ nhõm phủ rót lên một phần trong số đó. Nàng ở tư thế của kẻ chơi cờ một mình, nhưng không nhìn thấy một ô trống nào hay thậm chí là một quân cờ chưa được đưa vào cuộc. Ban đầu nàng cố tìm lấy chút hứng thú với cái điều kiện hiếm gặp kia, nhưng rồi nàng bối rối, dần dần, nàng gần như mê loạn. Nàng đập vỡ một quân cờ, một chiếc đĩa, một mặt trăng nằm sấp, một quả tim của con thỏ trắng. Nó vỡ ra thành nhiều mảnh và phân bố đi khắp nơi nhưng dường như chúng chỉ bấu vào đâu đó ở trên hộp sọ đang đựng đầy lũ dòi bọ đang lên cơn ngứa sốt của nàng. Nàng lại đập quân cờ thứ hai, thứ ba, thứ tư với sự hoảng hốt đi kèm niềm vô vọng đang tăng trưởng dần theo hơi thở. Nàng cảm thấy thân thể mình bị nướng trong một cái lò lửa treo ngược tới mức nó đã chảy ra như sáp đèn cầy. Nàng nóng và chảy như con rắn mềm nhão len lỏi qua khoảng cách khiêm tốn giữa những chiếc đĩa hình quân cờ, những ánh mắt hình tượng đá, những con mèo cái ngoe nguẩy đuôi cá chép, rồi đi mãi, đi mãi, với tiến độ chậm chạp, không sao thoát khỏi cái mê cung đơn sắc dị hợm. Nàng nhận ra ngôi nhà quá rộng rãi, nhưng nó chỉ làm được nhiệm vụ một cuộc cờ vô nghĩa với những con thỏ trắng ken đặc bất động, không lối thoát khả dĩ nào giành cho dòng chảy thân thể của nàng.
Khi ánh dương bò vô phòng nàng với một vẻ dửng dưng thường thấy, nàng được kéo ra khỏi những giấc mơ lạ, nàng khô ráo trầm trọng, như một giọt nước chết. Ngôi nhà dần dà định hình, dáng thản nhiên, với khung cửa hình vuông đang nhìn chặt vào nàng. Nàng định tìm trong ánh nhìn ô cửa một chút thiện cảm, nhưng càng tìm, nàng càng thấy một cảm giác lờ lợ ghê người. Khung cửa sổ không nhìn nàng, dù ánh sáng từ nó luôn chiếu vào phần thân thể nhọc nhằn khô kiệt của nàng, nhưng đích đến của nó ở sau nàng một khoảng. Nó nhìn xuyên qua nàng để tìm lấy một cõi trống trải gần đó, và nó có một niềm hứng thú quái ác với cái đích đến hư không kia. Nàng cảm thấy bẽ bàng và ái ngại hơn lúc nào hết, trong lúc ánh nhìn kia vẫn cứ đeo đuổi và xiên ngang người nàng, như một trò đùa không mảy may cảm xúc. Nàng liền chụp lấy bầu vú mình, kéo sát lên mặt, nàng muốn ngậm lấy nó để có cảm giác được chở che hay ít ra là sự bận bịu tha thiết của một dòng chảy còn sống sót.
Nâng bầu vú lên cao, hạ cằm sát xuống ngực và mở hé đôi môi, nàng sẽ ngậm lấy vú và khi đó miệng nàng sẽ được đảm nhận vai trò chủ thể quyết định một vấn đề cấu tạo bởi những công thức mềm mịn dễ chịu. Môi nàng đã chạm được vào vú, cặp mí mắt của nàng mấp máy và khẽ mở. Trong ánh sáng héo hon dạt đến từ khung cửa sổ, bầu vú nàng từ từ thị hiện: nó không còn nhũ hoa, mà thay vào đó là chi chít những cái lỗ sâu hoắm như những tổ kiến bị ruồng rẫy.