Biết làm gì trong căn phòng của người đàn bà
Quần lót treo bên cửa sổ
Héo hon và cám dỗ
Một người đàn bà giành lấy đời tôi
Treo bên cửa sổ. Nỗi ám ảnh, buồn phiền,
Vật chất, ước mơ, mùi nhựa đường
Vẻ đẹp của khói, bụi và lông mèo lơ lửng . . .
Im bặt trong đêm, người đàn bà
Ôm lấy đời tôi bằng bốn bức tường, mềm
Dần dần khép chặt.
đưa người đi dưới chân trời
chiều ni
những cơn mưa rơm rớm trong mắt em
đường nớ về nẻo nớ
lá phổi anh rất cũ kĩ và, ừ
xưa dữ lắm
con gái ơi! những con mắt ấy
trong đêm tối,
chỉ có một thứ gì dứt mãi không ra
và phải loại trừ cả thế giới này
ôi em ôi em!
những bông hoa vàng
trong màn đêm,
thầm kín và im ỉm
như những nấm mộ nhỏ bằng nắm tay con gái
Anh không biết buổi chiều đã hết
Nên vẫn dắt em đi
Trên lối mòn nọ
Nơi máu chúng ta đã nhuộm đỏ một thời kỳ
Những đôi chân run rẩy
Bết dính vào nhau
Trong sự tồn đọng của thần thoại
Tình yêu . . .
Anh cảm thấy trong lòng tay em lạnh ngắt
Từng đợt sóng loài người di chuyển khỏi biển khơi
Nơi tầm mắt chúng ta có thể đi
Một cách ngây thơ, về phía kinh nguyệt
Và về những động tác của người tình
Và về những giới hạn của thể xác
Hỡi em, anh muốn kêu lên
Rối bời hơn thế
Về những giới hạn của thể xác
Thứ đã nâng chúng ta lên cao
Và ném xuống một khu phố đang phân hủy
Những bài kinh, những bài kinh
Em và anh
Đắm mình trong sự bài tiết âm thanh của buổi chiều.
.